1. Trả lời phân tích 8 câu đầu bài xích Việt Bắc1.1. So với đề 1.2. Hệ thống luận điểm1.3. Lập dàn ý chi tiết1.4. Sơ đồ bốn duy2. đứng đầu 3 bài bác văn mẫu hay2.1. Bài bác văn số 12.2. Bài bác văn số 22.3. Bài bác văn số 3
đối chiếu 8 câu thơ đầu bài Việt Bắc - Tố Hữu để thấy hình ảnh bịn rịn giữa kẻ sống và fan về, diễn tả tình cảm quan trọng của fan dân Việt Bắc dành cho người lính.

Bạn đang xem: 8 câu thơ đầu việt bắc

Hướng dẫn so sánh 8 câu đầu bài Việt Bắc
(Tố Hữu)

Đề bài: so với 8 câu thơ đầu bài bác Việt Bắc của Tố Hữu

1. đối chiếu đề

- Yêu ước của đề bài: phân tích câu chữ 8 câu thơ đầu bài bác Việt Bắc.- Phạm vi tứ liệu, vật chứng : các câu thơ, tự ngữ, chi tiết tiêu biểu trong 8 câu thơ đầu trong bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu.- phương pháp lập luận chính : phân tích.

2. Hệ thống luận điểm

- Luận điểm 1: Nỗi lưu giữ của fan ở lại dành cho người ra đi- Luận điểm 2: Tiếng lòng của người ra đi mang bao nhớ thương, bịn rịn

3. Lập dàn ý chi tiết

a) Mở bài:- ra mắt tác giả, tác phẩm:+ Tố Hữu là bên thơ tiêu biểu cho xu thế thơ trữ tình chủ yếu trị, là lá cờ đầu của thơ ca phương pháp mạng Việt Nam.+ Việt Bắc là đỉnh cao của thơ Tố Hữu với cũng là đỉnh điểm của thơ ca kháng chiến chống Pháp.- bao quát nội dung 8 câu thơ đầu bài Việt Bắc : Đoạn thơ sẽ tái hiện niềm mến nỗi nhớ, cũng chính là niềm trăn trở tầm thường của đồng bào ta trong lần chia tay kế hoạch sử.b) Thân bài: Phân tích ngôn từ 8 câu thơ đầu* 4 câu đầu:
Nỗi nhớ của fan ở lại dành cho tất cả những người ra đi- Khơi gợi lưu niệm về một quá trình đã qua, về không gian nguồn cội, nghĩa tình.Điệp từ bỏ "nhớ" biểu hiện nỗi nhớ domain authority diết, sâu nặngCách xưng hô "mình - ta” : thân mật thân cận như vào ca daoĐiệp kết cấu “mình về phần mình có nhớ” : lời ướm hỏi, khơi gợi lại hầu như kỉ niệm về “mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng”, về thiên nhiên Việt Bắc nghĩa tình.=> Hai câu hỏi đều nhắm tới nỗi nhớ, một nỗi nhớ về thời gian “mười lăm năm”, một nỗi ghi nhớ về không gian: sông, núi, nguồn.=> Đó là khoảng thời hạn gắn bó biết bao kỉ niệm của người dân Việt Bắc với người lính.* 4 câu sau: tiếng lòng của tín đồ về xuôi sở hữu bao nỗi nhớ thương, bịn rịnTừ láy “bâng khuâng” biểu thị sự xao xuyến, “bồn chồn” biểu đạt sự không yên trọng điểm trong dạ, ko nỡ rời bướcHình hình ảnh “áo chàm” chỉ tín đồ dân Việt Bắc thân thương giản dịCử chỉ "cầm tay nhau" thay lời nói chứa đầy cảm xúc.=> Không khí buổi chia ly thân tình, ngay sát gũi, bịn rịn không thích chia xa.
- Lời bạn ở lại nhắn gởi tới fan ra đi: Lời nhắn nhờ cất hộ được miêu tả dưới vẻ ngoài những câu hỏi: nhớ về Việt Bắc gốc nguồn quê hương cách mạng, nhớ thiên nhiên Việt Bắc, nhớ những địa điểm lịch sử, nhớ hầu như kỉ niệm ân tình...Liệt kê sản phẩm loạt những kỉ niệmẨn dụ, nhân hóa: rừng núi ghi nhớ aiĐiệp trường đoản cú “mình”Cách ngắt nhịp 4/4 phần nhiều tha thiết nhắn nhủ bạn về thiệt truyền cảm.=> Thiên nhiên, mảnh đất nền và con người việt Bắc với biết bao tình nghĩa, ân tình, thủy chung.* Đặc sắc đẹp nghệ thuật- Thể thơ lục bát truyền thống- sử dụng hình ảnh đối đáp quen thuộc trong ca dao- thực hiện hình hình ảnh hoán dụ, từ láy, câu hỏi tu từ, lặp cấu trúc.- Giọng thơ trữ tình, đằm thắm- ngôn ngữ giàu hình ảnh, nhịp điệu.c) Kết bài- khái quát nội dung 8 câu thơ đầu bài xích Việt Bắc.- cảm nhận của em về đoạn thơ.Tham khảo thêm mẫu mã dàn ý cùng tuyển chọn các bài cảm giác 8 câu thơ đầu bài bác Việt Bắc xuất xắc nhất

4. Sơ đồ tư duy so với 8 câu đầu bài Việt Bắc


*

Top 3 bài xích văn mẫu hay đối chiếu 8 câu thơ đầu bài Việt Bắc

Bài văn số 1

Khung cảnh chia ly đầy trung khu trạng bịn rịn, lưu luyến bâng khuâng của kẻ ở fan đi

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, hiệp định Geneve được ký kết, tháng 10 năm 1954, các cơ quan tw của Đảng và chính phủ nước nhà rời chiến khu vực Việt Bắc trở về Hà Nội. Nhân sự kiện gồm tính chất lịch sử vẻ vang ấy, Tố Hữu sáng sủa tác bài thơ Việt Bắc, tự khắc họa lại cuộc chia tay lịch sử hào hùng với các tình cảm thủy phổ biến son sắt. Cảm tình ấy được diễn tả qua phần lớn câu thơ sau:“Mình về phần mình có lưu giữ ta
Mười lăm năm ấy khẩn thiết mặn nồngMình về phần mình có nhớ khôngNhìn cây ghi nhớ núi, quan sát sông lưu giữ nguồnTiếng ai tha thiết mặt cồnBâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước điÁo chàm chuyển buổi phân liCầm tay nhau biết nói gì hôm nay”Đoạn thơ tràn đầy một nỗi lưu giữ tưởng như cần thiết kìm nén được, cứ trào ra theo ngòi bút và tuôn tung thành rất nhiều dòng thơ. Có đến tư chữ “nhớ” trong một quãng thơ tám câu chắc rằng nỗi nhớ ấy đề nghị thật domain authority diết và sâu nặng. Đây là nỗi nhớ quê nhà cách mạng của người đã từng gắn bó sâu sắc với vùng đất thiêng đầy đáng nhớ ấy, là nỗi lưu giữ của nghĩa tình, của ân nghĩa thủy chung.Khúc hát đi dạo đầu đã nhắc đến nỗi lưu giữ của đạo lí Việt Nam, cảnh đưa tiễn bâng khuâng vào nỗi nhớ, bạn ở lại hỏi người ra đi cũng có một nỗi ghi nhớ và người ra đi trả lời bằng thiết yếu nỗi lưu giữ ấy của mình. Tố Hữu đã diễn đạt nỗi nhớ quê nhà cách mạng bằng tiếng nói ngon nói ngọt ngào, tha thiết của khúc hát đối đáp giao duyên nam bạn nữ trong dân ca. Khúc hát ấy thấm nhuần đạo lí đậc ân thủy chung:
“Mình về tay có lưu giữ taMười lăm năm ấy khẩn thiết mặn nồngMình về tay có lưu giữ khôngNhìn cây ghi nhớ núi quan sát sông nhớ nguồn”.Nghe như ca dao, lại phảng phất âm hưởng thơ Kiều, nhì câu đầu gợi ta nhớ cho một câu thơ trong Truyện Kiều:“Mười lăm năm ấy biết từng nào tình”Việt Bắc sẽ hỏi tín đồ cán bộ về xuôi gồm còn nhớ bản thân không? tất cả còn nhớ đều tình cảm thiết tha, mặn nồng trong veo khoảng thời gian mười lăm năm gắn thêm bó. Quan sát cây còn tồn tại nhớ núi, chú ý sông còn tồn tại nhớ mang đến nguồn? tư câu thơ nhưng thực tế là hai thắc mắc tu từ. Lời của bạn ở nhưng thực tế là tiếng nói của fan đi để nói lên đạo lí nước ta truyền thống vốn là thực chất tốt đẹp nhất của dân tộc ta. Không những nói lên mà đó là nhắc nhở phần đa người, nói nhở chính mình chính vì cái đạo lí ấy linh nghiệm lắm, quý hiếm lắm, buộc phải giữ gìn cùng phát huy.Sâu nặng biết bao vào “mười lăm năm ấy tha thiết mặn nồng”, ơn tình biết bao lúc “nhìn cây ghi nhớ núi, chú ý sông ghi nhớ nguồn”. Tư câu thơ mà bao gồm đến tứ chữ “mình”, tư chữ “nhớ” hòa quấn quấn quýt thuộc chữ “ta”, khiến cái đạo lí đậc ân Việt Nam đã trở thành sợi chỉ đỏ xuyên suốt bài thơ Việt Bắc, đổi mới chủ đề bự của tác phẩm. Sau khúc hát mở màn là cảnh đưa tiễn bâng khuâng vào nỗi lưu giữ của tín đồ ra đi và toàn bộ cơ thể ở lại:
“Tiếng ai tha thiết bên cồnBâng khuâng trong dạ hoảng sợ bước điÁo chàm gửi buổi phân liCầm tay nhau biết nói gì hôm nay”Có âm thanh da diết và color đậm đà thủy chung, gồm bước chân bối rối và những chiếc nắm tay đầy lưu lại luyến. Mỗi bước chân của bạn đi với theo nỗi niềm luyến lưu cho những người ở lại. “Tiếng ai” không phải là câu hỏi, cũng chẳng cần là đại trường đoản cú phiếm chỉ mà đó chính là cách nói biểu thị nỗi niềm “bâng khuâng vào dạ, bối rối bước đi”. “Bâng khuâng” vị “đi không nỡ”, nhưng mà “bồn chồn” do ở cũng chẳng đành bởi vì Việt Bắc đang trở thành ký ức, thành tình yêu, thực lòng hồn:“Khi ta ở chỉ cần nơi đất ởKhi ta đi đất tự dưng hóa trọng điểm hồn”Từ láy bâng khuâng, hoảng loạn được Tố Hữu áp dụng rất tinh tế và sắc sảo ở câu thơ này. Nó thể hiện được nỗi niềm, được trọng tâm trạng cùng cả những vận động trong cảm xúc, nhằm rồi hình hình ảnh tiếp theo xuất hiện thêm là loại áo chàm qua mẹo nhỏ hoán dụ gợi tả con người việt Bắc:“Áo chàm đưa buổi phân liCầm tay nhau biết nói gì hôm nay”
Màu áo chàm là 1 trong những hình hình ảnh đầy ý nghĩa, chính là màu áo của Việt Bắc đậm đà, son fe như chủ yếu lòng thủy tầm thường của con bạn nơi đây. Màu áo ấy nhắc nhở tín đồ ra đi các ký ức khó khăn phai nhòa.Câu thơ “cầm tay nhau biết nói gì hôm nay” mang trong mình một giá trị biểu cảm khôn cùng lớn. “Cầm tay nhau” nhưng lại chẳng “biết nói gì” vị có vô số nỗi niềm yêu cầu bày tỏ, vì trong tâm địa họ ngập cả nỗi thương nhớ nên băn khoăn nói điều gì trước, điều gì sau, điều gì nên giãi bày, điều gì cần giấu kín trong tim. Do đó chẳng “biết nói gì” chính là nói lên không hề ít tấm lòng yêu thương nhớ. Câu thơ ngắt nhịp 3/3/2 như sự ngập xong lưu luyến, làm cho ta xúc tiến đến buổi tống biệt của người chinh phu và chinh phụ trong Chinh phụ ngâm:“Bước đi một bước, giây giây lại dừng”.Trong màn đối đáp giao duyên của cuộc phân tách tay lịch sử ấy, Tố Hữu vẫn để cho tất cả những người ở lại báo cáo trước. Điều này không chỉ hợp lý, tế nhị nhưng còn cần thiết cho sự trở nên tân tiến mạch thơ trong cả bài bác thơ.Bằng việc thực hiện đại tự “mình – ta” thuộc thể thơ lục bát, Tố Hữu vẫn tái hiện tại cuộc chia tay lịch sử vẻ vang của Việt Bắc và người chiến sĩ cách mạng cùng với biết bao ân tình, phổ biến thủy. Con người dễ cùng khổ nhưng cực nhọc đồng cam, Việt Bắc ra đời chính là lời nhắc nhở tình nghĩa đính bó thuộc đạo lý tri ân muôn thuở của dân tộc.

Xem thêm: Hình Nền Máy Tính 4K Anime Vắn Nhau, 99+ Hình Nền Anime Nữ


- Mình về phần mình có lưu giữ taMười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng.Mình về phần mình có lưu giữ khôngNhìn cây ghi nhớ núi, quan sát sông ghi nhớ nguồn?- tiếng ai tha thiết mặt cồnBâng khuâng trong dạ, hoảng loạn bước điÁo chàm chuyển buổi phân liCầm tay nhau biết nói gì hôm nay...Bốn câu thơ đầu là lời của bạn ở lại nói với những người ra đi:- Mình về mình có nhớ taMười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng.Mình về tay có nhớ khôngNhìn cây nhớ núi, chú ý sông nhớ mối cung cấp ?Tác giả bắt đầu bằng một câu hỏi mang dư âm ca dao, tình yêu: "Mình về mình có nhớ ta". "Mình về" là thực trạng để bạn ở lại biểu lộ nỗi niềm. "Về" gợi tới sự chia li, đó là sự chia li của fan ra đi và bạn ở lại. Về khía cạnh kết cấu câu thơ thì "mình" đứng ở đầu câu, còn "ta" đứng ở cuối câu thơ. Nó gợi lên cái khoảng cách giữa "ta" và "mình". Nỗi niềm gợi lên qua thắc mắc ấy của fan ở lại là nỗi nhớ, tình cảm của tín đồ ở lại hướng đến người ra đi. Đứng giữa câu thơ là 1 trong những từ "nhớ", nó làm cho "mình" cùng "ta" dường như được xích lại sát nhau hơn. Cơ sở tạo nên nỗi ghi nhớ ấy là: "Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng". Câu thơ phảng phất âm hưởng của thơ Kiều, nhưng kể từ âm hưởng đó lại vang lên nỗi niềm tình cảm của rất nhiều con tín đồ trong 1 thời kháng chiến. "Mười lăm năm ấy" gợi cho một quãng thời hạn khó khăn, 1 thời đau thương, mất mát. Mặc dù vậy, hình như tất cả mất mát đau thương ấy chìm đi, đọng lại trong câu thơ chỉ còn là tình cảm "thiết tha mặn nồng". Đó đó là sự đính thêm bó thân thiết, tình yêu chia bùi sẻ ngọt trong "mười lăm năm ấy" giữa "ta" và "mình". Do vậy, hỏi cơ mà cũng chính là để bộc lộ tình cảm với hỏi đó là thể hiện ước muốn người ra đi cũng có tình cảm như chủ yếu mình.
Đến câu thơ thứ tía cũng là một trong câu hỏi. Câu hỏi: "Mình về tay có lưu giữ không" cũng có sự lặp lại tương tự câu thơ đầu. Mặc dù vậy, đối tượng hỏi không chỉ với bó bé nhỏ trong mối quan hệ giữa "ta - mình" cùng nỗi nhớ dường như không còn chỉ hướng về "ta", nhưng mà nỗi nhớ này đã hướng vào đối tượng người sử dụng rộng to hơn rất nhiều, đó chính là không gian "núi rừng" cùng "sông nguồn". Thắc mắc gợi về không gian có "núi", bao gồm "nguồn" sống núi rừng Việt Bắc. Đây đó là không gian quen thuộc gắn với những người ở lại và cũng lắp bó với toàn bộ cơ thể ra đi. Không khí đó với người ra đi và người ở lại không còn là không khí vô hồn, vô cảm nhưng là không khí chứa đầy kỉ niệm, nó góp thêm phần tạo buộc phải tình cảm cho tất cả những người ra đi.Ở vào câu thơ xuất hiện thêm nhiều lần hai cồn từ chỉ hành động "nhìn" và "nhớ". Một hành động tác đụng vào thị giác, một hành vi tác đụng vào trung ương tưởng; một hành vi hướng tới hiện tại tại, một hành động hướng về vượt khứ. Sự đan xen giữa những hành động này mà người nghỉ ngơi lại đưa ra là để ước ao nhắc nhở người ra đi sống ở hiện tại tại hãy nhờ rằng về quá khứ, sống sinh hoạt miền xuôi hãy nhờ rằng miền ngược, đừng quên về số đông kỉ niệm của 1 thời đã qua. Đó chính là mong ý muốn của bạn ở lại nhắn nhủ tới bạn ra đi. Trước khi mong hy vọng người ra đi nhằm nhớ thì tín đồ ở lại đã mô tả nỗi lưu giữ của mình. Nỗi nhớ đó diễn tả trực tiếp qua cồn từ "nhớ" mở ra nhiều lần nghỉ ngơi khổ thơ, càng về cuối thì tự "nhớ" xuất hiện thêm càng những đã diễn đạt cường độ nhớ ngày 1 tăng với nó đã tạo ra âm hưởng chủ yếu cho bài xích thơ. Đó là âm hưởng nhớ thương, ân tình tha thiết.
Bốn câu thơ đầu chưa đến hai câu hỏi, nhưng đa phần là để thanh minh tình cảm cùng để mong ước người ra đi cũng có thể có tình cảm như chính mình, vì chưng giữa hai đối tượng người tiêu dùng đó tất cả sự đính bó gắn bó trong một thời kháng chiến với một vùng chống chiến. Để rồi trường đoản cú đó, người ra đi đáp lại người ở lại bởi bốn câu thơ:- giờ ai tha thiết bên cồnBâng khuâng vào dạ, hoảng sợ bước điÁo chàm chuyển buổi phân liCầm tay nhau biết nói gì hôm nay...Người nghỉ ngơi lại để ra thắc mắc nhưng người ra đi ko trực tiếp trả lời thắc mắc đó mà nạm vào đó bạn ra đi diễn tả tình cảm giữ luyến, lưu luyến trong buổi phân tách tay. Ấn tượng lúc đầu đã tác động đến bạn ra đi: "Tiếng ai tha thiết mặt cồn". "Ai" là đại từ ko xác định. "Ai" hoàn toàn có thể là nhân đồ gia dụng đang lộ diện trước mắt fan ra đi, không còn xa lạ với bạn ra đi - một bé người ví dụ xuất hiện tại "bên cồn" trong buổi chia li. "Ai" rất có thể là bất kể người dân Việt Bắc đã thuộc sống, cùng có tác dụng việc, thuộc sinh hoạt với người ra đi. Mặc dù hiểu theo phong cách nào thì tuyệt hảo tác đụng đến bạn ra đi là music tiếng nói khẩn thiết - đó đó là âm thanh khôn cùng đỗi ngọt ngào, thiết tha, sâu lắng. Và âm thanh đó dường như gọi về biết bao kỉ niệm, biết bao buổi truyện trò tâm tình và âm thanh đó hotline về tình ái keo sơn lắp bó thân thiết giữa bạn ở lại với những người ra đi. Chủ yếu âm thanh đó đã khiến cho người ra đi "Bâng khuâng vào dạ, bồn chồn bước đi".
Câu thơ ngắt nhịp 4/4 với nhị vế tè đối trong đối sánh tương quan đối lập giữa phía bên trong và mặt ngoài. "Trong dạ" thì "bâng khuâng" còn hành động bên phía ngoài biểu hiện tại sự "bồn chồn" run sợ của bạn ra đi, nhưng lại có sự tương đương trong cảm hứng và hành động. Bởi vì cảm xúc "bâng khuâng" thì mới có hành vi "bồn chồn" kia được. Trong cảm nhận của tín đồ ra đi, một hình ảnh bình dị, thân quen thường mở ra trong cuộc sống đời thường chính là hình ảnh "áo chàm". Chưa dừng lại ở đó nữa chiếc "áo chàm" gợi mang đến sắc màu bền bỉ khó phai. Tác giả sử dụng hình ảnh hoán dụ "áo chàm" để chỉ bạn dân Việt Bắc và bởi vậy nói "áo chàm chuyển buổi phân li" là nói đến cuộc chia ly đầy lưu luyến giữa người việt Bắc với người cách mạng. Mượn hình hình ảnh "áo chàm" bên cạnh đó tác đưa muốn nói tới tình cảm thủy bình thường sắt son cạnh tranh phai mờ của người dân Việt Bắc cùng với người đồng chí cách mạng. Và ấn tượng đậm nét nhất với những người ra đi đó là hành động "Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay...".Trước tiên là hành động "cầm tay nhau" là hành vi quen thuộc và rất đẹp của các ai khi chia li, nó biểu thị tình cảm lắp bó thân thiết và đồng thời mô tả sự lưu luyến giữa kẻ ở fan đi. Họ di động cầm tay nhau trong tâm địa trạng nghẹn ngào, chính vì vậy không nói lên lời. Dấu cha chấm lộ diện cuối cái thơ như nốt nặng ko lời, nhưng mà chính này lại quý giá hơn rất nhiều những lời nói thường ngày vì cái di động cầm tay đã nói lên tất cả những lưu luyến, bịn rịn. Câu thơ kết lại đoạn thơ tất cả nhịp thơ thay đổi khác thường. Sự chuyển đổi của nhịp thơ ko chỉ tạo nên sự ngập xong cho giọng điệu của câu thơ nhưng mà còn làm cho cái ngập kết thúc của tình cảm. Cùng đồng thời sự khác nhau trong nhịp thơ ấy đã mô tả sự đặc biệt trong tình tiết tình cảm của kẻ ở fan đi.
Câu thơ mở đầu là một thắc mắc tu từ chứa được nhiều cảm xúc:“Mình về tay có lưu giữ ta”“Mình” là chỉ tín đồ ra đi - người chiến sỹ cách mạng, “ta” đó là người Việt Bắc. Thắc mắc chính là lời của tín đồ ở lại hỏi fan ra đi rằng khi người chiến sĩ cách mạng về xuôi rồi còn tồn tại nhớ đến người việt nam Bắc giỏi không? Với cách xưng hô “mình - ta” đậm màu ca dao cùng rất điệp từ tôi đã cho ta thấy được tình yêu gắn bó thân thiết đầy yêu thương thương, khiến cho nỗi nhớ càng trở bắt buộc day dứt khôn nguôi. Người việt Bắc ý muốn hỏi fan kháng chiến bao gồm nhớ:“Mười lăm năm ấy khẩn thiết mặn nồng”Mười lăm năm là từ chỉ thời gian, là khoảng thời gian gắn bó keo dán sơn giữa người chiến sĩ và người việt nam Bắc. Đó là 1 khoảng thời hạn dài với mọi người trong nhà chiến đấu, cùng nhau vượt qua biết bao gian khổ. Từ bỏ “ấy” vang lên chứ tác giả không áp dụng từ “đó” như để gia công tăng thêm ý nghĩa sâu sắc của khoảng thời gian “mười lăm năm” đồng thời diễn đạt sự trân trọng của tác giả với đa số ngày tháng đính thêm bó. Phần lớn từ “thiết tha”, “mặn nồng” là các từ nhấn mạnh tình cảm đính thêm bó keo dán sơn giữa người việt nam Bắc và fan cách mạng. Qua đó tác giả muốn nhấn mạnh vấn đề hơn về chung tình thủy bình thường son fe luôn hướng tới cách mạng, nhắm đến những người chiến sĩ của bạn dân Việt Bắc. Câu thơ tiếp sau như một lời đề cập nhở đối với người đồng chí cách mạng:
“Mình về phần mình có lưu giữ không”Vẫn là thắc mắc tu từ, vẫn là cách xưng hô “mình” tuy thế đây là câu hỏi vang lên như 1 lời thông báo “có ghi nhớ không”. Người việt nam Bắc mong nhắc nhở người đồng chí cách mạng về xuôi hãy nhớ mang đến Việt Bắc, hãy:“Nhìn cây lưu giữ núi quan sát sông nhớ nguồn”Khi về tới Hà Nội, tín đồ cách mạng khi bắt gặp cây ở thành phố hà nội phồn hoa thì nên nhớ đến núi rừng khu vực Việt Bắc. Hãy nhớ vị trí gắn bó thủy chung, son sắc, nơi bạn cách mạng và người việt nam Bắc đã cùng chiến đấu, cùng mọi người trong nhà vượt qua bao gian khổ. Khi bắt gặp sông thì hãy nhớ đến nguồn, hãy nhớ mang đến sông núi Việt Bắc, nhớ đến những dòng sông cùng các chiến sĩ phương pháp mạng chiến đấu. Hay đó đó là lời thông báo của người việt nam Bắc đối với người đồng chí cách mạng khi trở về xuôi thấy được cảnh vật vị trí phồn hoa đô thị tươi đẹp ấy thì hãy nhớ cho con người việt nam Bắc, nhớ tới những ngày mon chiến đấu đau đớn nơi núi rừng đầy hiểm trở, cheo leo. Điệp tự “nhìn” với “nhớ” trong khi đã nhấn mạnh ý hỏi của tín đồ ở lại. Mong muốn những người cách mạng luôn luôn nhớ về chỗ Việt Bắc. Nơi gồm có con fan sắt son, thủy chung, luôn luôn mong ghi nhớ về người cách mạng.
Bốn câu thơ đầu tiên là lời của người việt nam Bắc hỏi tín đồ cán cỗ về xuôi. Với lối đối đáp phương pháp xưng hô “mình - ta”, điệp từ cùng với từ láy, nhất là kết thích hợp với câu hỏi tu từ bỏ đã cho thấy được cảm tình gắn bó thiết tha, mặn nồng, thủy chung son fe của người việt nam Bắc. Thông qua đó ta có thể cảm cảm nhận phẩm chất xuất sắc đẹp của con người nơi đây. Dù buộc phải sống trong cực nhọc khăn, đồi núi hiểm trở, thiếu thốn nhưng tình thương của họ so với người chiến sỹ là không còn thay đổi, luôn luôn luôn hễ cào, domain authority diết cùng mãnh liệt.Vẻ rất đẹp của đoạn thơ không chỉ là lời của người việt nam Bắc mà còn là câu vấn đáp của fan cách mạng giành cho Việt Bắc:“Tiếng ai tha thiết mặt cồnBâng khuâng vào dạ hoảng loạn bước điÁo chàm đưa buổi phân liCầm tay nhau biết nói gì hôm nay”Với đại từ nhân xưng “ai” đó chính là tiếng lòng của người việt Bắc vang vọng như ao ước gọi người chiến sĩ ở lại, hay đó chính là tiếng lòng của người đồng chí không ý muốn chia xa. Trường đoản cú “tha thiết” như tạo nên tiếng call đó vang vọng hơn, sâu lắng hơn, tạo cho ta cảm thấy được tình cảm giữa Việt Bắc và fan cán bộ giải pháp mạng như hết sức sâu nặng. Câu thơ tiếp theo càng nắm rõ hơn điều đó:
“Bâng khuâng trong dạ hồi hộp bước đi”Từ láy “bâng khuâng”, “bồn chồn” đó là để chỉ trọng điểm trạng tín đồ ra đi. “Bâng khuâng” là trạng thái lưu luyến day dứt, như còn lâng lâng một điều nào đó sâu sắc đẹp lắm trong cảm xúc của mình. Nó để cho tâm trạng của con fan day hoàn thành đến khó chịu ,“bồn chồn” là chỉ sự ray rứt trong tim trạng của con người như lo lắng điều gì đó. Tất cả đã hình thành tâm trạng của người chiến sĩ cách mạng về xuôi, lúc trở về xuôi vẫn còn đó mang trong bản thân nỗi nhung nhớ, ray rứt khôn nguôi, cả sự lo ngại trong chổ chính giữa trạng của fan cán bộ biện pháp mạng. Qua đó ta có thể cảm nhận thấy tình cảm của bạn cách mạng so với Việt Bắc cũng sâu nặng không kém gì cảm tình của người việt Bắc giành riêng cho họ. Hai câu thơ cuối là hình hình ảnh chia tay đầy nước mắt giữa người chiến sĩ cách mạng và người việt nam Bắc:“Áo chàm đưa buổi phân liCầm tay nhau biết nói gì hôm nay”“Áo chàm” là màu sắc áo nâu, là màu áo của tín đồ nông dân nghèo khổ, cực nhọc, vất vả quanh năm suốt tháng lao động chịu khó để ship hàng cho bí quyết mạng. Hình ảnh hoán dụ “áo chàm” đó là để chỉ người việt nam Bắc. Những người dân Việt Bắc ra tiễn những người cách mạng về xuôi trong một vai trung phong trạng day dứt, bâng khuâng. Từ “phân li” như diễn đạt buổi chia ly ấy như là sự việc chia cắt. Hình như họ không thích rời xa nhau chừng nhưng do yếu tố hoàn cảnh họ cần chia li, cách biệt nhau mọi người một nơi. Qua đó thể hiện nay nỗi tiếc thương nhung nhớ, khẳng định tình cảm gắn thêm bó sâu đậm của người việt nam Bắc với người chiến sĩ cách mạng. Tình yêu ấy được khẳng định cụ thể hơn vào câu thơ cuối:
“Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay”Không phải không tồn tại gì để nói nhưng mà là có rất nhiều điều để nói, chẳng thể nói hết và lần chần nói điều gì đầu tiên, trường đoản cú “biết nói gì” đã diễn đạt điều đó. Mười lăm năm gắn bó keo sơn, mười lăm năm bên nhau vượt qua bao nặng nề khăn đau khổ tình cảm của họ quá sâu đậm, có quá nhiều điều nhằm nói tuy nhiên những tiếng nói ấy vì sao không thốt cần lời, nó cứ nghẹn lại trong trong cổ họng mà thứ trào ra chỉ gồm nước mắt của sự chia li. Không nói ra được bọn họ chỉ biết di động nhau, chỉ hành vi “cầm tay” thôi đã cho ta cảm thấy tình thân thương mặn nồng giữa họ. Hành động “cầm tay” thế cho những khẩu ca yêu thương, đông đảo lời gởi gắm, tình yêu giữa họ bên cạnh đó được truyền hết qua hành vi ấy. Đó còn là sự thể hiện nay tình cảm, vai trung phong trạng chưa xa đã nhớ của người đồng chí cách mạng và đó cũng chính là tiếng lòng của họ.Tám câu thơ ngắn gọn nhưng mà mang biết bao ý nghĩ. Qua đó cho ta cảm nhận thâm thúy về tình yêu thủy bình thường son sắt, đính bó sâu nặng nề giữa người việt nam Bắc và người cán bộ giải pháp mạng về xuôi. Thông qua đó ta thấy được trung tâm trạng bồi hồi lưu luyến day dứt của họ.
Không chỉ thành công về nội dung, đoạn thơ còn thành công xuất sắc về nghệ thuật. Với lối đối đáp, cách xưng hô bản thân - ta, điệp từ, điệp ngữ cùng rất hình ảnh hoán dụ, tự láy, ngôn từ bình dị, đậm chất tính dân tộc, vượt trội cho phong thái thơ Tố Hữu.Qua đoạn thơ ta đã cảm giác được một cách rõ nét tình cảm, tấm lòng, tình yêu thương mà người việt nam Bắc và bạn cán bộ biện pháp mạng giành riêng cho nhau. Tám câu thơ trong bài xích thơ “Việt Bắc” của Tố Hữu có lại cho người đọc nhiều tuyệt vời sâu sắc. Những ân huệ ấy sẽ sống mãi trong tâm địa người đọc từ bây giờ và mai sau.-/-Trên đấy là bài văn mẫu phân tích 8 câu thơ đầu bài xích Việt Bắc - Tố Hữu bao hàm những bài xích văn hay nhất được Đọc tư liệu biên soạn. Hy vọng là tài liệu giỏi giúp những em trong quy trình làm bài. Chúc các em học xuất sắc môn văn lớp 12 !