Tham khảo dàn ý so với truyện An Dương Vương với Mị Châu - Trọng Thủy cùng bài văn mẫu tiếp sau đây của Đọc tư liệu để vắt được biện pháp làm của dạng bài này em nhé!
*
Đề bài: so với truyện An Dương Vương với Mị Châu - Trọng Thủy.

Bạn đang xem: Dàn ý phân tích nhân vật an dương vương

Dàn ý chi tiết
phân tích truyện An Dương Vương cùng Mị Châu - Trọng Thủy

I. Mở bài- trình làng khái quát mắng về đặc trưng truyền thuyết dân gian ( bao gồm cốt lõi lịch sử hào hùng và yếu đuối tố hư cấu, tập trung phản ánh vấn đề dựng nước cùng giữ nước)- giới thiệu về xuất sứ, tổng quan nội dung truyền thuyết An Dương Vương với Mị Châu – Trọng Thủy (Được rút từ bỏ truyện Rùa kim cương trong tuyển chọn tập Lĩnh phái mạnh chích quái, đề cập về quy trình dựng nước và mất nước của An Dương Vương). II. Thân bài1. An Dương vương vãi xây thành, chế nỏ. Tấn công giặc.- tiếp tục sự nghiệp vua Hùng, An Dương Vương tách đô từ bỏ Phong Châu về vùng đồng bằng Phong Khê để ổn định và phát triển đất nước.⇒ rời đô, xây thành là một quyết định tốt nhất của vị minh quân- Nhưng câu hỏi xây thành gặp mặt nhiều trở ngại đắp cho tới đâu lở tới đấy. An Dương Vương đã lập lũ trai giới, đón tiếp cụ già ở phương xa, ra cửa Đông đón Rùa tiến thưởng ⇒ An Dương Vương luôn luôn trăn trở, lưu ý đến cho vận mệnh đất nước, biết trọng hiền tài.- An Dương Vương đến xây thành cao rộng, hình xoắn ốc
⇒ kĩ năng quân sự, có tầm chú ý xa.- lúc Rùa thần tự biệt, công ty vua băn khoăn“Nếu có giặc ngoại trừ thì mang gì mà lại chống?”⇒ Ý thức trọng trách và lòng tin cảnh giác của phòng vua.- lấy vuốt rùa có tác dụng lẫy, nhờ Cao Lỗ chế nỏ tiến công thắng mọi tên thù, giặc xâm lược. Hình ảnh chiếc nỏ thần mang nhiều ý nghĩa:+ Là sức khỏe thần linh ban khuyến mãi ngay cho công ty nước Âu Lạc.+ Tượng trưng đến sức mạnh trong phòng nước Âu Lạc, võ thuật và thành công mọi kẻ thù.+ Là biểu tượng của lòng tin đoàn kết cùng thể hiện trình độ sản xuất của quần chúng thời kì ấy.→ tè kết:- Nội dụng:+ An Dương Vương là 1 trong vị vua anh minh, sáng suốt, luôn lưu ý đến cho vận mệnh của dân tộc, vì lợi ích của nhân dân, biết trọng tín đồ tài, được sự đồng tâm, giúp sức của cả trời đất cùng nhân dân.+ biểu hiện tiếng nói mệnh danh của dân chúng về An Dương vương + Niềm trường đoản cú hào về sự đoàn kết, mập mạnh, rất nhiều chiến công và trình độ cải cách và phát triển của quần chúng thời kì lịch sử dân tộc ấy.- Nghệ thuật:+ Các cụ thể hư cấu, tưởng tượng (Cụ già, Rùa vàng)
+ kết hợp sự thật lịch sử dân tộc và các cụ thể hư cấu.2. Bài học mất nước thêm với những sai trái của An Dương vương và bi kịch tình yêu thương của Mị Châu - Trọng Thủya. Những sai lầm của An Dương Vương.+ Lơ là, mất cảnh giác: An Dương Vương đã gả phụ nữ cho con trai kẻ thù và đồng ý cho Trọng Thủy sinh sống rể.+ công ty quan, coi thường địch, ỷ vào sức mạnh của thành trì, vũ khí: Quân Triệu đà sang xâm lược công ty vua vẫn lỏng lẻo đánh cờ.+ hành động của An Dương Vương ngơi nghỉ cuối truyện tuốt gươm đâm bị tiêu diệt Mị Châu quyết liệt, chấm dứt khoát, trình bày sự thức tỉnh muộn màng, mất mát tình phụ thân con vì trách nhiệm với khu đất nước.+ Hình ảnh kì ảo An Dương Vương cụ sừng tê bảy tấc rẽ một mặt đường xuống hải dương thể hiện nay sự bất tử của phòng vua cùng sự trân trọng của nhân dân với nhà vua.b. Bi kịch tình yêu của Mị Châu – Trọng Thủy* Nhân trang bị Mị Châu:+ Mị Châu nồng nhiệt yêu yêu mến và tin cậy chồng: Đưa Trọng Thủy đi thăm thú Âu lạc, cho chồng xem nỏ thần với dạy cách sử dụng, rắc lông ngỗng chỉ đường để Trọng Thủy đi tìm.
+ Mị Châu nhẹ dạ cả tin mù quáng, bị Trọng Thủy lừa dối chiếm nỏ thần chạy về nước, trước những tiếng nói kì lạ của Trọng Thủy không mảy may nghi ngờ.+ Lời nguyền trước lúc chết của Mị Châu là lời thức tỉnh cũng chính là lời phân trần cho tấm lòng nàng.+ tử vong của Mị Châu là sự việc trừng phạt nghiêm ngặt của nhân dân so với những sai lầm nghiêm trọng của nàng. + cụ thể “Mị Châu bị tiêu diệt ở bờ biển lớn máu rã xuống nước, sò ăn phải đều hóa thành hạt châu” cho thấy thêm cái quan sát cảm thông hiền đức của quần chúng. # ta, vì xét đến cùng Mị Châu cũng là 1 nạn nhân.* Nhân đồ Trọng Thủy:+ là tên gọi gián điệp nguy hiểm, trực tiếp gây ra thảm kịch của hai phụ thân con An Dương Vương: lợi dụng tình yêu cùng sự ngây thơ của Mị Châu nhằm lừa dối, đánh tráo nỏ thần, dụ Mị Châu rắc lông ngỗng dẫn đường.+ Đau lòng, xót thương vợ, hối hận hận muộn màng. Trọng Thủy cũng là nạn nhân của của chiến tranh xâm lược phi nghĩa: sau khi Mị Châu chết, ôm xác vợ khóc lóc, yêu thương nhớ, lao đầu xuống giếng tự tử.+ cụ thể ngọc trai – giếng nước mang chân thành và ý nghĩa hóa giải sự hận thù, biểu lộ tấm lòng bao dung của nhân dân so với những lội lầm đáng tiếc của nhì nhân vật.
c. Bài học kinh nghiệm cho bi kịch mất nước:+ luôn nêu cao ý thức cảnh giác trước âm mưu kẻ thù.+ luôn luôn củng cố sức mạnh của dân tộc, ko ỷ vào thành cao hào sâu vũ khí sắc đẹp bén mà công ty quan, coi thường địch, không cẩn thận cảnh giác.+ Giải quyết đúng mực mối quan hệ tình dục giữa gia đình với quốc gia, dân tộc, cá nhân với tập thể.→ tiểu kết:- Nội dung:+ lý giải nguyên nhân thoát nước của nước Âu Lạc cùng những bài học kinh nghiệm quý giá+ diễn đạt thái độ bao dung của nhân dân đối với những tội nhân cũng chính là nạn nhân của chiến tranh.- Nghệ thuật:+ Sự kết hợp cốt lõi lịch sử dân tộc và nguyên tố kì ảo.+ Các cụ thể kì ảo, giàu ý nghĩa (Rùa rubi hiện lên, hình ảnh An Dương vương xuống biển, ngọc trai giếng nước)III. Kết bài- Khát quát lại văn bản và thẩm mỹ của truyện- Mở rộng: Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy mang đặc thù tiêu biểu của thể một số loại truyện truyền thuyết. Dường như còn gồm những thần thoại phản ánh quá trình dựng nước duy trì nước khác như: Thánh Gióng, đánh Tinh Thủy tinh,...

Xem thêm: Song Ngư Và Thiên Bình - Tình Yêu Của Cặp Đôi Thiên Bình Với Song Ngư


Tham khảo thêmPhân tích nhân thiết bị An Dương Vương vào Truyện An Dương Vương với Mị Châu, Trọng Thủy

Bài văn mẫu phân tích truyện An Dương Vương với Mị Châu - Trọng Thủy

Truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thuỷ là một trong truyền thuyết rực rỡ vể chủ thể giữ nước của dân tộc ta. Câu chữ kể về phụ thân con An Dương Vương vì chủ quan, dịu dạ cả tin buộc phải đã bị phụ thân con Triệu Đà, Trọng Thuỷ mang cắp lẫy thần, dẫn đến cảnh bên tan, nước mất.Thông qua thất bại đau đớn của An Dương Vương, sự vỡ vạc của tình phụ thân con cùng kết cục bi ai của lứa đôi Mị Châu – Trọng Thuỷ, quần chúng ta đã thể hiện tư tưởng phản nghịch kháng cuộc chiến tranh xậm lược và rút ra bài học giữ nước sâu sắc: tránh việc chủ quan, từ mãn, ỷ lại vào vũ khí, phải luôn sáng suốt khác nhau rõ các bạn thù, mài sắc cảnh giác trước mọi âm mưu thâm độc của kẻ địch.Truyện hoàn toàn có thể chia có tác dụng hai phần. Phần một (từ đầu đến... Không đủ can đảm đốc chiến bèn xin hoà): An Dương vương xây thành, chế nỏ giữ nước. Phần còn lại: thảm kịch tình yêu thương của Mị Châu – Trọng Thuỷ gắn sát với chiến bại của nước Âu Lạc. Cả nhị phần của truyện đều thể hiện rõ nhận thức và thái độ của nhân dân so với vai trò và trách nhiệm của phụ thân con An Dương vương vãi trước kế hoạch sử.
An Dương vương vãi kế tục sự nghiệp dựng nước của mười tám hoánh Hùng Vương. Thời ấy, Văn Lang đang cố phạm vi hoạt động và nền văn hiến riêng. Bởi vậy, câu hỏi chống giặc duy trì nước là vấn nhằm sống còn của dân tộc. An Dương vương vãi đã tiến hành dời đô tự vùng núi Nghĩa Lĩnh, Phong Châu (Phú Thọ) vể vùng đổng bằng Phong Khê (Đông Anh, thành phố hà nội ngày nay) để phát triển sản xuất với mò rộng giữ thông rồi hợp tác ngay vào câu hỏi xây thành. Đó là quyết sách chính xác chứng tỏ trí tuệ sáng suốt và bản lĩnh vững quà của An Dương Vương.Việc xây thành bởi đất gặp nhiều cực nhọc khăn. Chuyện nhắc rằng thành cứ đắp ban ngày thì đêm tối lại đổ, xây mãi không xong. Người xưa phân tích và lý giải hiện tượng ấy là vì sự hủy hoại của ma quỷ. Lược quăng quật yếu tố hoang đường, ta có thể thấy những trở ngại trong thực tiễn mà An Dương vương chạm mặt phải khi tiến hành quá trình xây thành. Đó là do ông chưa nắm được đặc điểm của khu đất đồng bằng, do kĩ thuật còn giảm bớt và không biết dựa vào sức dân.Sau này, được sứ Thanh Giang tức Rùa tiến thưởng giúp đỡ, An Dương vương vãi xây thành chi trong tầm nửa tháng là xong. Hành vi lập bầy trai giới, đón mời các cụ ông cụ bà vào năng lượng điện hỏi kế xây thành, ra cửa ngõ Đông chờ sứ Thanh Giang, nghe lời Rùa Vàng hủy diệt yêu quái,... Miêu tả thái độ trân trọng hiền tài của An Dương vương trong việc xây dựng và đảm bảo an toàn đất nước. Sự hỗ trợ của Rùa Vàng chứng minh việc xây Loa Thành của An Dương vứơng là chấp thuận trời, hòa hợp lòng người, cho nên vì vậy được dân chủng ủng hộ.
An Dương vương trước hết là 1 trong những nhà quân sự chiến lược xuất sắc. Ông sẽ biết xây thành cao, đào hào sâu để bảo vệ kinh đô. An Dương vương vãi được Cao Lỗ hỗ trợ trong việc chế tạo ra cung nỏ để kháng quân xâm lược. Sức mạnh của đồ vật vũ khí ấy đã được những tác mang dân gian thần tình hoá, thần thánh hoá bằng hình tượng nỏ thần.Hình tượng chủ đạo của truyện là dòng lẫy thần. Rùa rubi giúp vua xây xong xuôi Loa Thành và cho nhà vua thiết bị để bảo đảm đất nước. Nỏ thắn tượng trưng mang đến sức mạnh của nhà nước Âu Lạc, tượng trưng mang lại trí tuệ, sức khỏe và khát vọng chiến thắng ngoại xâm của tiên sư cha ta thuở ấy.Chiếc nỏ thần có công dụng bắn một phạt giết hàng chục ngàn giặc vừa là thành phầm của trí tưởng tượng cất cánh bổng, vừa đề đạt trình độ sản xuất và thực hiện vũ khí đại chiến của fan Âu Lạc. Quân ta đã sản xuất ra cung nỏ và đúc được mũi tôn bởi đồng. Trang bị ấy tuy thô sơ nhưng không thua kém phần lợi sợ hãi trong các trận chiến đấu phòng xâm lăng.Khi Triệu Đà kéo quân lịch sự xâm lược, vày An Dương Vương bao gồm nỏ thần trong tay phải quân Triệu Đà chiến bại to, không đủ can đảm đối đầu, bèn xin hoà. Chiến thắng của An Dương vương chứng minh sức mạnh quân sự của nhá nước Âu Lạc thời gian bấy giờ, đồng thời khẳng định ý chí, tình thần cấu kết của quần chúng. # ta. Đây là bài học lành mạnh và tích cực trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước.
Sau chiến thắng, An Dương vương sinh ra nhà quan, quên rằng nguy cơ xâm lược của quân địch phương Bắc luôn luôn tồn tại.Chúng ta nhức xót cho cha con An Dương vương vãi vì sai lạc tai hại phải dẫn mang đến thảm hoạ mất nước. Bên vua không so sánh được hành động cầu hoà rồi cầu hôn cho con trai của Triệu Đà thực chất là thủ đoạn thâm độc, sẵn sàng cho cuộc xâm lược tiếp theo. Thua của An Dương Vương chưa phải chờ tới khi quân giặc tiến đến chân thành bắt đầu bộc lộ, mà bộc lộ ngay trường đoản cú khi công ty vua mất cảnh giác, đồng ý cho Trọng Thuỷ vào thành.Ông đã ăn nhập gả Mị Châu mang lại Trọng Thuỷ, lại còn đến ở rể, câu hỏi đó tất cả khác chi "Nuôi ong tay áo, nuôi cáo vào nhà"?! Đây là việc hoà hiếu thiếu hụt cảnh giác, tạo thời cơ thuận lợi cho quân địch phá từ trong phá ra. Mầm mống mất nước xuất phát từ đây.Sau chiến thắng, An Dương vương không lưu ý đến việc củng cố gắng lực lượng, không phụ thuộc sức mạnh khỏe đoàn kết toàn dân để phòng giặc mà lại ỷ vào vũ khí, vào sự hỗ trợ của thần linh, đa số nhược điểm ấy khi kẻ thù nắm được vớ dẫn mang lại thất bại bắt buộc tránh khỏi.
Nghe tin báo Triệu Đà lại chứa quân sang tiến công Âu Lạc, An Dương vương vãi cậy tất cả nỏ thần vẫn điểm nhiên ngồi tiến công cờ, cười mà lại nói rằng: "Đà không hại nỏ thần sao?". Thể hiện thái độ chủ quan coi thường địch đó đã dẫn An Dương Vương hối hả đến thất bại thảm hại. Tới khi giặc vẫn tiến giáp chân thành, An dường Vương mới cầm lấy nỏ, thấy lẫy thần đã mất bèn bỏ chạy. Trong cơn cùng quẫn, An Dương Vương chi còn phương pháp đem theo đàn bà lên ngựa, bỏ thành nhưng mà chạy về phương Nam.Cha nhỏ An Dương vương vãi đã cùng đường nhưng mà quân thù thì cứ theo dấu lông ngỗng của Mị Châu rắc dọc đường truy sát sát sau lưng. Quả là phụ thân con An Dương Vương đang mất núm trời che, khu đất chở.Khi Rùa rubi hiện lên mặt nước, thét lớn: "Kẻ làm sao ngồi sau ngựa đó là giặc đó" thì An Dương Vương bắt đầu tỉnh ngộ. Đây là lời kết tội sắt đá của công lí, của nhân dân về hành vi vô tình phản bội quốc của Mị Châu. Công ty vua từ tay chém chết cô phụ nữ yêu dấu, cũng chính là tự xử một phương pháp nghiêm khắc, quyết liệt so với sai lầm của bản thân. Nhưng tất cả đểu đã quá muộn màng. Câu chuyện xong thật bi thảm!
Hành đụng rút gươm chém Mị Châu biểu đạt lập trường xong khoát của An Dương vương lá đứng về phía công lí và nghĩa vụ và quyền lợi dân tộc nhằm xử án, đổng thời trình bày sự tĩnh ngộ muộn màng trước lỗi lầm nghiêm trọng của mình.Đây là dòng giá nhưng ông yêu cầu trả cho sai lạc không thể sửa chữa, tương quan đến vận mệnh nước nhà và dân tộc.Hai cha con An Đương Vương vì chủ quan, mất cảnh giác phải đã trực tiếp làm cho tiêu vong sự nghiệp và đẩy Âu Lạc vhò thảm hoạ mất nước. Đó là bài học xương máu về cách biểu hiện mất cảnh giác dối với kẻ thù dành cho những người đứng đầu, chịu trách nhiệm về việc tổn vong của quốc gia.Hình hình ảnh An Dương Vương nắm sừng kia bảy tấc, theo Rùa tiến thưởng xuống thuỷ đậy là yếu tố kì ảo phản ảnh thải độ cùng tìm cảm của nhân dân đối với ông. Dân chúng thương nuối tiếc vị vua tài ba, ann dũng nên không muốn ông chết. Chi tiết lòng đại dương bao dung đón người anh hùng bất tử trình bày sự thích thú và thương tiếc nuối của tín đồ xưa.Sai lầm của An Dương Vươrg là lý do dẫn mang đến những sai lạc của Mị Châu. ái tình Mị Châu – Trọng Thuỷ là mối tình éo le, nó chưa phải là thành phầm của tình yêu thoải mái và tự nhiên mà là sân phẩm của một thủ đoạn thâm hiểm trong cuộc chiến tranh phi nghĩa.
Mị Châu sai lầm ở tình thương mù quáng đề xuất vô tình vẫn tự biến đổi mình thành tòng phạm với giặc. Thanh nữ ngây thơ chân thật đến nấc nhạ dạ cả tin. Cô gái dám giấu phụ thân cho Trọng Thuỷ coi trộm nỏ thần cơ mà quên rằng kia là nam nhi của kẻ thù. Trường đoản cú đó, Mị Châu đã tiếp tay mang đến Trọng Thuỷ đánh cắp kín vũ khí lợi sợ hãi của quốc gia, dẫn tới thảm hoạ giang sơn rơi vào tay giặc. Trên phố trốn chạy, phụ nữ lại liên tục rắc lông ngỗng đi đường cho giặc đuổi giết vua cha. Hai hành động ấy của Mị Châu là trọng tội. Những người nhận định rằng những hành động trên là vô tình nhưng xét cho cùng thì bởi Mị Châu vượt tin yêu thương Trọng Thuỷ buộc phải đã mù quáng nghe theo lời chồng. Rùa Vàng hotline đích danh cô bé là giặc trái không không nên vì nữ giới đã tạo ra hậu trái nghiêm trọng.Triệu Đà, chúa đất Nam Hải mang quân sang chiếm đất Âu Lạc cơ mà thất bại bởi An Dương Vương tất cả nỏ thần. Biết dùng sức không được, hắn chuyển sang đùng kế. Triệụ Đà xin giảng hoà, tiếp đến cầu thân rồi ước hôn cho bé trai. (Ngày xưa, trong quan hệ nam nữ bang giao, các non sông hay dùng con tin hoặc ước hôn để lưu lại hoà hiếu)
Đây là thủ đoạn hết sức thâm độc. Tín đồ giúp Triệu Đà phá nỏ thần và sở hữu được Âu Lạc chính là Trọng Thuỷ. Trọng Thuỷ là nhân vật đáng thương dẫu vậy cũng thật đáng ghét. Chàng chấp nhận làm công cụ triển khai ý thứ xâm lược của cha. Tuy là con rể An Dương vương vãi nhưng thực tế Trọng Thuỷ là tên gián điệp lợi hại mua vào đất Âu Lạc. Bằng mọi mánh khoé xảo quyệt, Trọng Thuỷ sẽ lừa Mị Châu để tiến công tráo lẫy thần, sau đó nói dối là về thăm thân phụ để với lẫy thần về nước. Triệu Đà đã có được lẫy thần, cả mừng liền khởi binh sang lấn chiếm Âu Lạc một đợt nữa.Trong lúc Mị Châu thơ ngây hết tín nhiệm chổng thì Trọng Thuỷ lại lừa dối cô bé và rắp tâm chiếm đoạt lẫy thần. Tuy vậy, phần đa ngày sinh hoạt Loa Thành, sống mặt người vợ đẹp người, ngoan nết, Trọng Thuỷ đã phát sinh tình yêu thiệt sự với Mị Châu. Xích míc giữa hai tham vọng lớn thuộc tồn trên trong con bạn Trọng Thuỷ là tham vọng thu được Âu Lạc và ước mơ trọn tình với siêu mẫu cũng bắt đầu nảy sinh. Tuy vậy hai tham vọng đó cần yếu dung hoà. Do vậy sau khi chiến thắng, xứng đáng lẽ Trọng Thuỷ nên vui tận hưởng vinh quang đãng thì đấng mày râu lại buồn bã đến mức trầm mình vì ân hận và thương nhớ tiếc Mị Châu. Trọng Thuỷ tự tử vì biết rõ rằng ko thể giải quyết và xử lý mâu thuẫn nóng bức trong con tín đồ mình. Tử vong của phái mạnh đã gợi chút xót xa, tội nghiệp trong thâm tâm mọi người.
Mối tình Mị Châu – Trọng Thuỷ ngang trái là do luôn luôn bị thủ đoạn xâm lược của Triệu Đà chi phối. Do vậy, kết thúc bi thương của mối tình đó thực thụ mang chân thành và ý nghĩa tố cáo cuộc chiến tranh phi nghĩa.Tình yêu Mị Châu – Trọng Thuỷ thắm thiết mà lại bi thảm. Quần chúng. # ta ko ca ngợi, mà lại chỉ dành riêng cho họ một niềm yêu quý xót vì niềm hạnh phúc lứa đôi của họ bị chiến tranh làm cho tan vỡ. Mọt oan tình ấy đã làm được đển bù bởi hình hình ảnh ngọc trai, giếng nước. Đây là hình hình ảnh thể hiện thái độ phản kháng cuộc chiến tranh xâm lược, là ngôn ngữ nhân đạo và cũng chính là cách chấm dứt có hậu của truyện cổ.Người Việt vốn trọng đạo lí và giàu lòng nhân ái yêu cầu mới giảm nhẹ tính bi ai của truyện bằng những hình hình ảnh có tính chất kì ảo: An Dương vương vãi được Rùa Vàng gửi xuống thuỷ phủ ; lời khấn nguyện của Mị Châu ứng nghiêm máu phụ nữ chảy xuống biển, một chủng loại trai ăn phải hoá thành ngọc; ngọc Mị Châu lấy rửa bằng nước giếng chỗ Trọng Thuỷ trầm mình thì vẫn sáng ngời.Truyện An Dương Vương, Mị Châu – Trọng Thuỷ được không ít thế hệ người vn yêu thích bởi vì giá trị nội dung sâu sắc và giá trị nghệ thuật độc đáo của nó. Trải qua truyện, chúng ta cũng có thể hình dung được phần như thế nào về bi kịch mất nước của dân tộc bản địa ta thời gian Âu Lạc với càng thấm thía hơn bài học giữ nước mà tổ tông ta đang đúc kết. Mẩu chuyện còn đề cập nhở bọn họ bài học về chúng ta và thù; mối quan hệ giữa nước cùng nhà... Những bài học lớn đúc rút từ truyền thuyết này luôn luôn luôn lạnh hổi ý nghĩa sâu sắc giáo dục trong mọi hoàn cảnh và phần đa thời đại.