Tông Ngôn Hi và vắt Hiềm hồ hết xuống xe, quan Kình vẫn còn đó ngồi vào xe, giống hệt như quên đi tình trạng lúc này, lại y hệt như đang gọi được mọi lời mà lại Cổ Hiềm nói."Chú Quan" Tông Ngôn Hi cảnh báo ông ta một câu, ông ta bắt đầu phản ứng lại.Sau khi xuống xe, bên dưới sự dẫn dắt của cố gắng Hiềm đã đến phòng bệnh."Mẹ của tôi đang ở bên trong.Anh ấy cũng không tồn tại ý đi vào trong.Quan Kình liếc chú ý anh ấy, hiện thời trong lòng đã gồm suy đoán, chỉ là cần yếu tin được.Cho dù trải qua nhiều năm do đó rồi, Quan tởm vẫn chỉ cần liếc mắt một cái là hoàn toàn có thể nhận ra ráng Tuệ Nguyên, mang dù hiện nay bà ấy đã tất cả tuổi, tuy vậy ông ta chưa bao giờ quên dáng vẻ của bà ấy.Lúc này người nằm ở vị trí trên giường đang tỉnh lại, trong những khi vô ý quan sát thấy bạn đứng biện pháp giường ko xa, ánh mắt kinh ngạc vài giây, tiếp đến cười nhạo bản thân mình.Bà ấy chỉ nghĩ là mình hoa mắt: "Trước khi chết, trước khi chết, lại sở hữu thể gặp gỡ được ông""Không gồm tiền đồ" Bà ấy ghét bản thân vì tự nhiên lại nghĩ về ông ta, nghĩ đến nỗi hiện ra ảo giác.Hai chân Quan ghê nặng nề hệt như rót chì vào vậy.Trong lòng ông ta con quay cuồng, rất lâu sau mới thốt lên được cái thương hiệu ấy: "Cố Tuệ Nguyên?"Người thiếu nữ nằm ngơi nghỉ trên chóng nghe thấy câu này thì vẻ mặt ví dụ hơi sửng sốt, song mắt lờ lững trợn to, thiết yếu tin được nhìn chăm chăm Quan Kinh: "Ông."Lẽ làm sao trước đôi mắt mình chưa phải là ảo giác sao? Ảo giác có thể nói rằng chuyện được sao?"Ông, ông..."Bà ấy vừa kích động vừa sợ hãi, nhiều xúc cảm đan xen, nhưng lại chần chờ nói gì.Quan Kình đi đến, hóa học vấn: "Bà trốn ở chỗ nào vậy? Hả? Tôi làm cầm cố nào cũng không tìm kiếm được bà, hóa ra bà trốn đến chỗ này bắt buộc không?"Cố Tuệ Nguyên mất siêu lâu, rất rất lâu mới hoàn toàn có thể bình tĩnh được, lâu cho nỗi hốc mắt ươn ướt.Giọng nói của bà ấy hết sức khàn: "Ông tra cứu tôi ư?" Đôi mắt Quan Kình ứng đỏ: "Đương nhiên, tôi cũng ko vô tình như bà, sau thời điểm tán tỉnh bạn khác kết thúc là rời đi không một tiếng hễ nào, ngay cả một lời nói thôi mà cũng không nhằm lại"Cố Tuệ Nguyên nghẹn ngào, mỗi bà ấy run run, nước đôi mắt chảy nhiều năm rơi xuống gối của bà ấy, ngấm đẫm chiếc gối trắng tinh,Bên xung quanh phòng bệnh.Tông Ngôn Hi và nuốm Hiệm ngồi trên ghế dài, cả nhị không nói gì cả, chỉ là tình cờ nghe được tiếng rỉ tai và tiếng khóc trong phòng.Gián đoạn.Từ trời sáng mang lại trời tối.Đối với người chờ ở phía bên ngoài mà nói, thời hạn rất lâu.Nhưng đối với Cổ Tuệ Nguyên với Quan Kình cơ mà nói thì thời hạn lại thừa ngắn, quá ngắn.Bọn họ bỏ qua cả đời này.Rõ ràng trong thâm tâm có địch thủ nhưng lại ko có thời cơ nói ra.Sau lúc bình tĩnh, quan tiền Kình hỏi chưng sĩ về tình trạng của cầm Tuệ Nguyên, đang đi tới thời tương khắc cuối cùng, cho dù thần tiên Đại La ở chỗ này cũng thiết yếu cứu được mạng của bà ấy.Quan Kình ở cùng với bà ấy vào hồ hết ngày tháng thuộc của cuộc đời.Bọn họ không sinh hoạt trong khám đa khoa mà quan Kình với bà ấy đi không ít nơi.Bọn họ nói đến sinh hoạt của mình trong trong thời điểm này.Sau khi nỗ lực Tuệ Nguyên biết quan Kình kết hôn, tất cả con gái, trái tim của bà ấy y hệt như bị khoan điện khoan đau mang đến không thở nổi.Bà ấy biết rõ, cũng sẵn sàng tâm lý rằng quan tiền Kình quan yếu sống 1 mình cả đời này được.Thế dẫu vậy mà mang lại dù chuẩn bị kỹ càng như thế nào, nhưng mang đến khi thiết yếu tại bà ấy nghe nói như vậy, thì vẫn không chế ước được cảm xúc.Lúc kia bà ấy hôn mê.Quan Kình chuyển bà ấy vào bệnh dịch viện, tiếp nối bà ấy hỏi chuyện tương quan đến thiết yếu mình, ông ta lại né đi.Ngày kia Cổ Tuệ Nguyên nói ý muốn ngắm biển, quan Kình dẫn bà ấy đi nhìn biển.Bầu trời xanh biếc, nhịp nhàng từng dịp sóng đại dương vỗ vào bãi cát, trong ko khí ngập cả vị tanh mặn nhàn nhạt.Đó là hương thơm của nước biển."Sau khi tôi đi rồi, hãy trải tro cốt của mình xuống biển." Bà ấy choạng tay cố gắng chặt lấy tay của quan lại Kinh...!Không ngờ rằng, cuối cùng, vẫn chính là ông thuộc tôi đi mang lại cuối đoạn đường”Quan Kình mím môi ko nói gì, trong cổ họng vô cùng khô khốc."Cố Hiềm...!Nó tất cả phải là đàn ông của tôi không?" Đây là thắc mắc mà ông ta vẫn luôn luôn muốn hỏi, cũng là thắc mắc ông ta không đủ can đảm hỏi.Ông ta vạc hiện có lẽ rằng Cố Tuệ Nguyên gần chết rồi, mong mỏi nghe chính mồm bà ấy nói."Nó đã to lên, có thể quan tâm tốt đến mình." Bà ấy nói mà lại nước đôi mắt cũng rơi xuống, bà ấy không thích khóc, thế nhưng không nhịn được: "Tôi nợ nó thừa nhiều, tôi không xứng làm cho một người mẹ.."Mãi tính đến bây giờ, bà ấy cũng không muốn nói thân phận của vậy Hiềm đến ông ta.Bà ấy chiếm đi quyền lợi được thưởng thức tình yêu thương của bố đối với Cổ Hiềm.Bà ấy ích kỷ.Cả đời này bà ấy có tác dụng sai quá nhiều chuyện.Nếu như trước đó bà ấy ko rời đi, sau khoản thời gian mang thai chủ động đi kiếm Quan Kình, thì cũng không tạo ra thành kết quả như hiện giờ.Tất cả như hiện giờ đều bởi vì bà ấy nhưng mà ra.Trong thời gian hấp hối, bà ấy nhìn hải dương nói: "Thay tên cho nó đi."Bà ấy ngước đầu lên, đưa tay chạm chán của quan Kình, dung mạo của ông ta đã biến đổi so cùng với trước kia, khóe mắt tất cả nếp nhăn, vào khóe mắt phần lớn là vết vết nhưng mà năm tháng nhằm lại."Nó là...!Con...!Con trai của ông."Vừa dứt lời, tay của bà ấy cũng thả xuống.Bà ấy đi rồi, tách đi trong vòng tay của quan Kình.Đi khôn cùng bình tĩnh, làm lơ cả đời, cuối cùng cũng có thể rời đi trong khoảng tay của ông ta, cũng là kết cục rất tốt của bà ấy.Quan Kình ôm bà ấy hết sức lâu, cảm thấy khung người của bà ấy dần dần lạnh đi.Một giọt nước mắt rơi xuống khía cạnh bà ấy, chậm chạp trượt xuống...Trong tang lễ, Tông Ngôn Hi nhìn cỗ dáng của quan tiền Kình, tương tự như có không ít chuyện, vào nháy mắt đều nắm rõ vậy.Reng reng...!Song Eun Mutisha gọi điện thoại đến.Cô đi đến một chỗ yên tĩnh rồi mới nhận năng lượng điện thoại.Không chờ song Eun Mutisha nói chuyện, cô sẽ nói luôn: "Song Eun Mutisha, chúng ta kết hôn đi."Song Eun Mutisha ở đầu dây bên kia đã có một thời gian tưởng mình nghe nhầm.Không thể tin được: "Em nói cái gì?""Em nói, họ kết hôn đi." Tông Ngôn Hi ko bốc đồng, cô có tuyệt hảo tốt với tuy vậy Eun Mutisha, đặc biệt quan trọng nhất là anh ta cùng thích mình."Được."Ba tháng sau, Tông Ngôn Hi và tuy nhiên Eun Mutisha cử hành đám hỏi ở Thái Lan, tất cả tập tục đều tuân theo phong tục của Thái Lan.Bởi vì thân phận của song Eun Mutisha, nên đám hỏi rất long trọng.Giang Mạt Hàn phẫu thuật khôn cùng thành công, phục sinh ký ức, thời điểm anh đi tìm kiếm Tông Ngôn Hi thì vừa vặn là đám hỏi của cô.Cô mặc lễ phục chéo vai, vải vóc được dệt từ họa tiết thiết kế nổi với tơ vàng, long lanh nhưng không mất đi vẻ tao nhã, cổ trang điểm đẹp đẽ, đứng sóng vai với tuy vậy Eun Mutisha và nhận thêm các lời chúc phúc từ gần như người.Giang Mạt Hàn nhớ, thời điểm cô kết bạn với mình, dịp cô mặc đầm cưới, lúc đối mặt với anh, mỉm cười tươi như hoa, thơ ngây như vậy, tinh khiết như vậy.Thế nhưng...Anh lại phụ lòng giỏi đó.Anh đã đánh mất ngôi sao 5 cánh sáng nhất trong cuộc sống mình.Có lẽ, cuộc sống đời thường sau này của anh ý sẽ vĩnh viễn là 1 trong những màu u buổi tối đúng không?.ngôn tình hay"Em mê say anh ta sao?" Anh thì thầm với mình: "Có lẽ là phù hợp đi" cũng chính vì anh thấy được nụ cười hạnh phúc cùng bề mặt của Tông Ngôn Hi, nụ cười mà trước đây cô từng mỉm cười mình.Nếu như em hạnh phúc, vậy thì tôi sẽ chúc phúc đến em.Quãng đời còn lại dùng toàn bộ mọi lắp thêm của tôi, cầu nguyện cho nửa đời sau của em không nguy hiểm và suôn sẻ."Tiểu Nhụy, tôi yêu em".Mặc dù tôi chưa kịp nói với em.Mặc mặc dù tôi biết sẽ quá muộn.Thế nhưng lại mà, tình thân này, tôi sẽ luôn giấu trong tâm địa mình.Đám cưới dứt trong sự chúc phúc của gần như người.Buổi tối.Tông Ngôn Hi mơ hay mộng đè màng thức giấc ngủ, sát bên trống không, tuy vậy Eun Mutisha cũng không tồn tại ở đó.Cô vực lên đi xuống giường, khoác áo ngủ bằng ren màu sắc trắng, mái tóc đen xõa trên vai, cô đi chân trần, giẫm bên trên sàn nhà, cô chú ý thấy tuy vậy Eun Mutisha ngồi trước bàn phát âm sách, y như đang viết gì đó.Cô đẩy cửa ra: "Muộn bởi vậy rồi, anh không ngủ nhưng còn tại chỗ này làm gì?"Song Eun Mutisha ngẩng đầu, khi thấy được cô thì anh ta lập tức vắt thấy thứ mình đang viết bỏ vô trong ngăn kéo, sau đó anh ta đi qua, dang tay ôm cô rồicúi đầu hôn lên trán cô: "Sao lại không đi giày, dưới đất lạnh lắm"Tông Ngôn Hi vòng qua cổ anh ta, nở nụ cười: "Em đi giầy rồi thì anh còn ôm em sao?"Song Eun Mutisha cười: "Quỷ nghịch ngợm"Anh ta ôm cô về bên phòng, đặt cô lên giường, cúi fan xuống hôn môi cô.Tông Ngôn Hi rụt lại, không có tội nháy mắt: "Em bi đát ngủ"Song Eun Mutisha đưa tay gạch phần tóc bên tai cô, đầu ngón tay lướt dịu qua gò má, cổ với xương quai xanh của cô.Mỗi một tấc domain authority thịt của cô hầu như lưu lại lốt vết của anh ý ta.Trước khi anh vào phòng có tác dụng việc, bầy họ thiệt sự đang trở thành vợ chồng."Vừa rồi anh viết cái gì vậy?" Cô hỏi.Song Eun Mutisha tiến tới ôm cô ở xuống, nói: "Em đoán xem""Không đoán được."Song Eun Mutisha bất chợt nhiên tráng lệ và trang nghiêm nhìn cô nói: "Ngôn Hi."Trong xem xét của anh ta, cơ hội cô phát triển thành người thanh nữ của mình, mình đã hoàn toàn thất bại rồi, anh ta yêu thương cô, khôn xiết yêu cô.Anh ta mong cho cô tất cả, toàn bộ mọi thứ của anh ấy ta.Kể cả chủ yếu anh ta."Anh vẫn ở trong cục diện chính trị, không ít chuyện, cũng lừng chừng chừng..." Anh ta nghiêng fan ôm cô vào trong ngực, ôm khôn cùng chặt: "Lỡ như có một ngày, anh chạm mặt phải chuyện ko may...""Nói linh tinh gì thế?" Tông Ngôn Hi bít miệng anh ta lại: "Hôm ni là ngày vui của chúng ta, không chất nhận được nói mấy thứ không may mắn"Ánh mắt tuy vậy Eun Mutisha dịu dàng êm ả nhìn lướt qua khuôn khía cạnh của ông Ngôn Hi, cô ngượng ngùng hớt tóc mắt, ý muốn thu tay lại, lại bị anh ta bắt được, nắm trong lòng bàn tay.Dưới ánh sáng vừa đủ mịt, cô lộ ra vẻ đẹp rung rượu cồn lòng người, song Eun Mutisha ghét giáp vào tai cô, đôi mắt phát sáng như các vì sao trên khung trời đêm: "Anh ước ao em"Mặt Tông Ngôn Hi đùng một phát nóng bừng.Đêm khuya rất dài... Nóng phỏng triền miên...Sau khi đám cưới của em gái kết thúc, Trang Gia Văn ý muốn cùng Thẩm Hâm Dao đi du lịch vòng quanh nỗ lực giới, ý muốn giao tất cả mọi bài toán trong nhà mang đến Tông Ngôn Thần.Tông Ngôn thiên tài ý, mặc dù thế anh ấy nói có một số trong những việc, hóng anh ấy làm hoàn thành rồi hẵng tính.Một mon sau.Anh ấy mang tuyển mộ Diên Nhi trở về.Lúc này chiêu mộ Diên Nhi đang sở hữu thai, là thai song sinh."Lúc trước nói hoàn thành rồi, ai tất cả con thứ nhất thì fan đó hưởng trọn thụ, Gia Văn, em ngoan ngoãn kiếm tiền đi, phượt vòng quanh.thế giới thì để anh đi hộ cho".Sau đó Tông Ngôn Thần nhân lúc kỳ du lịch còn không kết thúc, anh ấy mang chiêu mộ Diên Nhi đi du lịch vòng quanh thế giới, còn Trang Gia Văn cực khổ ở lại tìm tiền cho bầy họ hưởng thụ.Ba mon sau.Tông Ngôn Hi mang thai.Biết cô có thai, tuy nhiên Eun Mutisha tạm bợ gác lại tất cả mọi chuyện, trở về có tác dụng bạn bên cạnh cô."Bây giờ thai vẫn tồn tại nhỏ, anh không cần phải khẩn trương như vậy.Tông Ngôn Hi nhìn tuy vậy Eun Mutisha tìm kiếm đọc tất cả các loại sách liên quan đến thiếu nữ có thai.Song Eun Mutisha thả sách vào tay xuống, đi cho ôm chặt cô.Anh ta mong mỏi làm bố, chân mày và vẻ khía cạnh khó có thể nén được sự kích động.Anh ta vừa lòng với cuộc sống đời thường hiện tại, có bà xã yêu, hiện giờ còn gồm thêm đứa bé, đây mà tổ ấm mà anh ta mong muốn nhất."Anh khôn cùng hạnh phúc." Đây hầu như gì anh ta nói trong tâm mình.Tông Ngôn Hi cũng thỏa mãn với cuộc sống thường ngày hiện tại, 1-1 giản, tuy nhiên Eun Mutisha là người đàn ông siêu tốt.Anh ta vơi dàng, lo cho gia đình, quan trọng yêu yêu quý cô siêu nhiều.Anh khiến cho cô cảm xúc được, hóa ra yêu một người có thể hạnh phúc như vậy.Hiện tại, cô cảm thấy hạnh phúc, cô hy vọng cùng anh trải sang 1 đời một kiếp như vậy."Em ý muốn sinh vô cùng nhiều, không ít đứa bé cho anh." Cô vòng qua eo song Eun Mutisha, phía bên trong ngực anh ta, lắng nghe nhịp tim của anh ta.Nhưng thời gian tốt đẹp đa số ngắn ngủi.Sắp đến thời gian Tông Ngôn Hi đẻ, nhưng song Eun Mutisha lại cảm nhận nhiệm vụ, anh ta quan trọng không đi."Không gồm chuyện gì, em đợi anh, em và đứa nhỏ nhắn sẽ luôn chờ anh" Cô nói với anh ta.Sau mười ngày, song Eun Mutisha vẫn không trở về.Tông Ngôn Hi sống nhà, nhận được tin dữ.Lúc tuy vậy Eun Mutisha chấp hành nhiệm vụ, mở ra chuyện xung quanh ý muốn."Anh ấy vì chưng cứu người, ko kịp chạy ra bên ngoài trước lúc vụ nổ xảy ra."Đối phương còn chưa nói hết, Tông Ngôn Hi vẫn bất tỉnh...""Bà Mutisha!"Cô được mang lại bệnh viện.Trải qua sáu tiếng vượt cạn, cô có mặt một bé nhỏ trai.Đồng thời cũng cảm nhận tin tức bao gồm xác, tuy vậy Eun Mutisha chết rồi.Nửa đời sau chạm mặt được tuy vậy Eun Mutisha.Vốn tưởng rằng hoàn toàn có thể hạnh phúc được một đời, lại không ngờ...!Ông vươn tay bao bọc lấy vai Lâm vai trung phong Ngôn, nói: "Tình cảm chân thành, một lần là đủ".Nó sẽ theo bạn một đời, bao phủ đầy trái tim bạn, khiến bạn không thể khả năng xem xét người khác nữa.