*

Đóng vai anh bạn teen kể lại truyện lặng lẽ âm thầm Sapa, Tài Liệu học Thi xin ra mắt đến các bạn Bài văn mẫu lớp 9: Đóng vai anh bạn trẻ kể lại truyện âm thầm Sapa


Đóng vai anh tuổi teen kể lại truyện lặng lẽ âm thầm Sapa là tài liệu vô cùng có lợi mà Tài Liệu học Thi muốn giới thiệu đến các bạn học sinh lớp 9 thuộc tham khảo.

Bạn đang xem: Đóng vai anh thanh niên

Bạn Đang Xem: Đóng vai anh bạn teen kể lại truyện lặng lẽ Sapa

Tài liệu bao hàm 2 bài bác văn mẫu đóng vai anh thanh niên kể lại truyện ngắn lặng lẽ âm thầm Sapa. Qua đó thấy được một vẻ đẹp trung khu hồn, một tính phương pháp của vắt hệ thanh niên. Ngoài ra các bạn học viên lớp 9 xem thêm một số dạng bài bác văn mẫu mã khác như: phân tích truyện ngắn lặng lẽ Sa Pa, so với nhân đồ dùng anh thanh niên, phân tích nhân trang bị ông họa sỹ để có khá nhiều tài liệu học tập. Mời chúng ta cùng theo dõi và quan sát và cài tài liệu trên đây.

Đóng vai anh bạn teen kể lại truyện lặng lẽ âm thầm Sapa – chủng loại 1

Tôi là một người thanh niên sống và làm việc tại đỉnh im Sơn – vị trí có độ cao hai nghìn sáu trăm mét. Chắc mọi người cũng thắc mắc tôi làm gì ở nơi cao thế này. Tôi làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu. Một mình ở nơi âm thầm Sapa này buồn lắm, “thèm tín đồ quá” buộc phải tôi tìm cách để gặp gỡ mọi người mỗi khi đi qua đây. Và một lần vào số đó tôi đã thân quen được bác tài xế, ông họa sĩ, cô kĩ sư nhằm lại tuyệt vời sâu sắc duy nhất trong tôi.

Khi tôi mới lên công tác chưa quen yêu cầu rất muốn gặp gỡ mọi người. Tôi bền lăn khúc gỗ ra giữa đường coi có xe nào trải qua không.Ngay sau đó, một chiếc xe đi lên, thấy khúc gỗ chắn ngang đường liền dừng lại gọi mọi người xuống đẩy bỏ đi. Tôi lao ra bảo mọi người cùng đẩy bỏ. Đẩy chấm dứt một bác tài xế ra hỏi:” Ai đã đẩy khúc gỗ ra giữa đường đấy”. Tôi ngại quá, đỏ mặt, tôi bảo với họ rằng tôi mới lên công tác không quen buộc phải nghĩ ra cách này để gặp gỡ mọi người. Thế là tôi đã quen với bác tài xế và bác hứa với tôi rằng mỗi tháng có chuyến xe qua sẽ dừng lại đến tôi nói chuyện, có tác dụng quen với tất cả người. Lúc đó, tôi rất sung sướng và chỉ mong một tháng trôi qua thật nhanh.

Trong hầu như ngày công tác, ngán quá tôi liền tự tra cứu thú vui cho mình. Ko chỉ dọn dẹp và sắp xếp nhà cửa phòng nắp, tôi trồng hoa, trồng cây dung dịch quý, hiểu sách. Và chính những đồ vật này tôi đã gây cảm tình với ông họa sĩ già và cô kĩ sư.

Lần đó, bác bỏ tài xế đã reviews cho tôi hai tín đồ đó, bọn họ có cha mươi phút tôi bèn dẫn họ lên thăm nhà. Tôi hái thật các hoa để tặng kèm cô kĩ sư, cô ấy khôn cùng thích. Rồi tôi trình làng qua công việc của mình cho cô kĩ sư cùng ông họa sĩ nghe. Tôi gửi họ vào vào nhà. Ông họa sĩ kinh ngạc khi ở dòng nơi “lặng lẽ Sapa” này tưởng tôi ở 1 mình thì số đông thứ chắc bề bộn lắm. Ấy vậy mà ông lại thấy hộ gia đình của tôi quá ngăn nắp. Cô kĩ sư ra tủ sách lựa chọn lấy một quyển và ngồi đọc. Tôi và ông họa sỹ trò chuyện với nhau. Ông hỏi:

– Quê anh ở chỗ nào thế?

– Quê cháu ở tỉnh lào cai này thôi

Dường như, càng nói chuyện thì ông họa sỹ càng phù hợp tôi. Cuối cùng, ông ra quyết định sẽ vẽ chân dung tôi. Tôi ngượng lắm, liền khước từ mãnh liệt. Tôi cảm giác tôi không xứng đáng để được vẽ, còn có rất nhiều người giỏi hơn tôi. Ông kĩ sư vườn rau, bằng hữu nghiên cứu khoa học trên mảnh đất nền này, họ cũng chính là những kĩ năng và rất xứng danh để được phác thảo chân dung. Cơ mà ông đã bắt đầu phác thảo khuôn mặt của tôi, bởi vài nét, họa sĩ đã gần như ghi xong xuôi gương phương diện của tôi.

Tôi nhìn đồng hồ và kêu lên:

– Trời ơi, chỉ còn năm phút!

Tôi đơ mình nói to, giọng cười mà lại đầy nhớ tiếc rẻ. Tôi chạy ra bên phía sau, rồi vào liền, tay cầm một chiếc làn. Nhà họa sĩ tặc lưỡi đứng dậy. Cô bé cũng đứng lên, để lại dòng ghế, nhàn nhã đi mang lại chỗ bác già

– Ô! Cô còn quên chiếc mùi soa trên đây này!

Tôi kêu lên. Để người con gái khỏi quay trở về bàn, anh lấy mẫu khăn tay còn vo tròn thân cuốn sách tới trả cho cô gái. Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, dìm lại dòng khăn với quay cấp đi.

Chúng tôi tạm biệt nhau, ông họa sĩ già hứa sẽ lên thăm tôi một lần nữa.

Đến lượt cô kĩ sư. Cô chìa tay ra đến anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như tín đồ ta lẫn nhau cái gì chứ chưa hẳn là cái bắt tay. Cô nhìn thẳng vào mắt tôi

– xin chào anh.

Tôi đưa mang đến cô kĩ sư quyển sách và dòng khăn hương thơm soa. Tôi gắng tay cô ấy, cả hai chúng tôi ngoài ra đã cảm nhận được tình cảm của nhau.

– tính năng này để nạp năng lượng trưa mang lại bác, đến cô và bác bỏ lái xe.

Tôi giã từ họ, tôi nghĩ về rằng lúc nào mới gồm thể gặp mặt lại hai fan này. Đặc biệt là cô gái. Với tôi cảm thấy hình như chính tôi và cô gái ấy số đông thấy có cảm tình với nhau. Với tại nơi lặng lẽ âm thầm Sapa này một tình yêu mới nở giữa tôi với cô kĩ sư.

Tôi biết rằng mẩu truyện giữa chúng tôi thật ngắn ngủi nhưng lại để lại trong những mỗi chúng tôi: ông họa sĩ, tôi cùng cô ấy những cảm xúc không thể như thế nào quên. địa điểm mà tình bạn như cao cả hơn cả đất trời, vị trí ấy tình cảm cũng đơm hoa kết trái và nơi ấy chúng tôi gọi là nơi lặng lẽ Sapa.

Đóng vai anh thanh niên kể lại truyện lặng lẽ âm thầm Sapa – mẫu mã 2

Đó chưa hẳn lần trước tiên tôi rời thủ đô – quãng đời học tập sinh, sinh viên của tôi đã ghi dấu bao lần mang đến với Huế, Quảng Trị, Bắc Kạn, Thái Nguyên, nhưng mà lần này mang đến Lai Châu, tôi có cảm giác thật lạ. Tôi new ra trường, đây là chuyến hành trình nhận công tác làm việc của tôi. Cách qua cuộc đời học trò chật thon để bước vào cuộc sống đời thường mới khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng. Trên chặng đường từ thành phố hà nội đến Lai Châu, tôi đã có được quen biết đa số con fan thuộc phần nhiều thế hệ không giống nhau. Bọn họ đã khiến tôi thấy cuộc sống đời thường này to lớn và đẹp đẽ biết mấy. Đặc biệt là quãng đường tôi cho Sa Pa. Sa Pa, nghe cái thương hiệu người ta đã mong mỏi nghỉ ngơi tuy nhiên ở đó bao hàm con người thao tác hăng say, bọn họ nguyện hi sinh tuổi thanh xuân của bản thân mình cho đất nước. Họ nhằm lại ấn tượng đẹp trong tim tôi cũng giống như bất kì ai để chân lên mảnh đất này.

“Chỉ vài ba cây số nữa là cho tới SaPa” – chưng lái xe pháo nói vậy. Tôi bước đầu háo hức, tò mò, góc nhìn xa xung quanh cửa kính một cách lặng lẽ âm thầm mà say mê. Sau cuộc nói chuyện, giao lưu vui vẻ giữa tôi – bác bỏ lái xe pháo – bác họa sỹ già thì mọi tín đồ bỗng nín bặt, vì cảnh trước mắt tự dưng hiện lên đẹp nhất một phương pháp kỳ lạ… nắng nóng bây giờ ban đầu len cho tới đốt cháy rừng cây. Phần đông cây thông chỉ quá cao đầu, rung tít trong nắng, đa số ngón tay bằng bạc tình dưới dòng nhìn bao phủ của đầy đủ cây tử kinh thỉnh thoảng nhô mẫu đầu màu hoa cà lên trên greed color của rừng. Mây bị nắng xua, cuộn tròn lại từng cục, lăn trên các vòm lá ướt sương, rơi đi ra ngoài đường cái, luồn cả vào gầm xe. Giữa dịp đó, bác bỏ lái xe đến dừng xe nhằm mọi tín đồ nghỉ ngơi. Riêng biệt với tôi và bác họa sĩ, ông con quay sang nói một biện pháp bí hiểm: sẽ trình làng cho công ty chúng tôi một giữa những người “cô độc nhất cụ gian”. Bác lái xe pháo này thiệt vui tính lúc đặt cho tất cả những người đó cái tên như vậy. Bác lại còn xác minh với bác họa sỹ – một fan say mê thẩm mỹ và nghệ thuật rằng: “Thế nào bác cũng mê say vẽ hắn”. Thiếu hiểu biết nhiều sao nói tới đây, bác bỏ lái xe cộ lại liếc nhìn tôi, khiến cho tôi bất giác đỏ mặt. Tầm nhìn đó chắc hẳn rằng là có ẩn ý sâu xa.

Theo lời bác lái xe cộ thì đó là một chàng trai hai mươi bảy tuổi làm công tác làm việc khí tượng kiêm trang bị lý địa ước trên đỉnh yên ổn Sơn cao 2600 m. Khi mới lên dấn việc, không quen với bầu không khí toàn rừng và cây ở đây nên anh ta “thèm người” tới cả chắn ngang khúc gỗ ngang đường để tìm cớ có fan nói chuyện.

– Kia, anh ta kia! – bác lái xe chỉ. Tôi và ông họa sĩ già thực thụ xúc động và vô cùng ngạc nhiên khi thấy được trước mắt công ty chúng tôi là người con trai tầm vóc nhỏ bé, nét phương diện rạng ranh mãnh từ trên sườn núi trước mặt chạy lại địa điểm xe đỗ. Người con trai đưa cho bác lái xe pháo một gói nhỏ tuổi – củ tam thất – một lắp thêm cây của vùng núi. Còn chưng lái xe pháo thì rực rỡ cười mang đến anh bạn trẻ kia cũng mừng quýnh. Tôi có cảm giác hành rượu cồn đó của hai tín đồ không 1-1 thuần chỉ là tình cảm giữa hai tín đồ quen biết cơ mà là tình cảm của không ít người trong gia đình. Thì ra, vợ bác lái xe mới gầy dậy, anh chàng kia nhờ cất hộ biếu không nhiều tam thất “của công ty trồng được” còn chưng lái xe giữ hộ sách cài đặt giúp anh ta đọc mang lại đỡ bi hùng và đỡ nhớ cuộc sống thường ngày bình thường!

Đứng một lát, bác lái xe dắt tay người bạn trẻ lại vị trí ông họa sỹ và tôi nhằm giới thiệu. Anh mời cửa hàng chúng tôi lên thăm ngôi nhà nơi anh ở. Sau đó, cũng giống như bao chàng thanh nhiên khác anh đỏ mặt, luýnh quýnh rồi xin về nhà trước. Không riêng gì tôi, bác họa sĩ hay bất kỳ ai cũng sẽ cho rằng anh chạy về trước để dọn dẹp nhà cửa, tuyệt gấp chăn màn vì… bạn teen mà! Đã vậy lại ở 1 mình nên nặng nề tránh ngoài điều khó nói ấy. Nhưng thật bất ngờ! Tôi nhận biết vẻ ngạc nhiên của bác họa sỹ khi tiến bước bậc thang bằng đất thấy người con trai đang hái hoa. Còn tôi chỉ “ồ” lên một tiếng. Sau ngay sát hai ngày, qua ngót tư trăm cây số đường dài biện pháp xa Hà Nội, đứng trong mây mù ngang tầm với loại cầu vồng kia, bỗng nhiên lại gặp gỡ hoa thược dược, vàng, tím, đỏ, hồng phấn, tổ ong ngay lúc dưới tê là mùa hè, bất ngờ đột ngột và mừng rỡ, không để ý cả e lệ, tôi chạy đến mặt người con trai đang giảm hoa. Anh rất tự nhiên như với cùng một người bạn đã thân quen trao bó hoa đã giảm cho tôi, và cũng rất tự nhiên, tôi đỡ lấy.

Xem thêm: 7M5Cm Bằng Bao Nhiêu Cm Nhanh Nhất, Bài Tập Toán Đổi Đơn Vị Lớp 3

– Tôi giảm thêm mấy cành nữa. Rồi cô ao ước lấy từng nào nữa, tùy ý. Cô cứ giảm một bó rõ lớn vào. Hoàn toàn có thể cắt hết trường hợp cô thích. Tôi đo đắn kỷ niệm nuốm nào đến thật trang trọng ngày hôm nay. Bác bỏ và cô là đoàn khách đồ vật hai cho thăm công ty tôi từ bỏ Tết, và cô bé thứ nhất từ hà thành lên tới nhà tôi từ tư năm nay.

Người nam nhi nói to đầy đủ điều đáng ra fan ta chỉ nghĩ. Cũng là hầu hết điều người ta không nhiều nghĩ. Câu hỏi ấy làm cho tôi cùng bác họa sỹ cảm hễ và hấp dẫn ngay. Tôi ôm bó hoa vào ngực, bạo gan nhìn thẳng vào mặt anh. Anh thanh niên phát hiện cái chú ý đó, phủi gấp giọt các giọt mồ hôi trên sống mũi, mỉm cười, hạ giọng hỏi:

– Cũng đoàn viên, phỏng?

– Vâng – Tôi nói.

– Thôi, xong tiết mục hái hoa – Người đàn ông bất thốt nhiên quyết định

– chưng lái xe pháo chỉ cho tía mươi phút thôi. Hết năm phút rồi. Cháu nói qua quá trình của cháu, năm phút. Còn nhị mươi phút, mời chưng và cô vào nhà uống chè, cho con cháu nghe chuyện. Cháu thèm nghe chuyện bên dưới xuôi lắm. Anh ban đầu kể về các bước của mình. Rằng quá trình của anh là đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, đo chấn đụng địa cầu để tham dự báo thời tiết.

Rồi cả hồ hết khó khăn, trở ngại: đều đêm mưa bão, bão tuyết, trời nắng, mưa. Cơ mà anh vẫn thao tác rất trang nghiêm đến từng giờ, từng phút. Bởi chắc hẳn rằng anh đọc được quá trình của anh đặc biệt quan trọng như rứa nào.

Tôi vẫn đứng đó, ôm bó hoa cùng lắng tai nghe. Anh bỗng nhiên dừng lại. Trời! Mười phút sao cơ mà trôi cấp tốc quá!

– Anh nói nữa đi – Bác họa sĩ giục.

– báo cáo hết! – Người đàn ông vụt quay lại giọng vui vẻ.

– Còn nhị mươi phút nữa thôi. Bác bỏ và cô vào nhà. Trà đã ngấm rồi đấy.

Thì tiếng ngắn ngủi còn sót lại thúc giục chính chúng tôi. Shop chúng tôi bước vào căn nhà ba gian sạch sẽ và gọn gàng gàng.

Bác họa sĩ hứa sẽ trở lại và nhắc anh nghe chuyện dưới xuôi. Chưng vừa nhâm nhi chén chè cùng nghe anh lý giải cụm tự “cô độc nhất thay gian”. Rằng còn có người cô độc rộng anh. Đó là thằng bạn trên trạm đỉnh Fansipan cha trăm một trăm bốn mươi nhì mét kia còn một mình hơn anh.

Tôi đang đọc cuốn sách bên trên bàn của anh ý và vẫn lắng tai nghe hai bác cháu bọn họ nói chuyện.

Càng rỉ tai với đấng mày râu trai bác họa sĩ càng có vẻ thích thú. Bác đề nghị vẽ anh. Nhưng lại anh từ bỏ chối. Bởi theo anh – anh chưa phải là người đáng để vẽ. Anh khiêm tốn trình làng người khác. Đó là ông kỹ sư vườn cửa rau bên dưới Sa Pa. Tuy thế cũng may bằng mấy nét, họa sĩ đã ghi hoàn thành lần đầu gương mặt của bạn thanh niên.

Người bạn teen này làm cho tôi và bác bỏ họa sĩ quan tâm đến nhiều quá. Hầu như điều thuộc nghe cùng với gần như điều tôi mày mò thấy bên trên trang sách đang đọc giở khiến cho tôi bàng hoàng. Tất cả phải vì ánh sáng trong quyển sách chiếu thẳng qua làm tôi đọc thêm về cuộc sống đời thường một mình anh dũng tuyệt vời của bạn thanh niên, về cái thế giới những con người như anh mà anh kể, về con đường tôi đi tới?

Không phải chỉ vì bó hoa cực kỳ to theo tôi trong chuyến đầu tiên ra đời mà vị một bó hoa khác, bó hoa của không ít háo hức và mơ mộng tình cờ anh cho thêm tôi. Tôi không muốn những chốc lát này trôi đi vô nghĩa trong đời mình. Tôi mong muốn để lại điều gì thật ý nghĩa nơi này. Tôi khẽ unlock chiếc xắc nhỏ tuổi bên mình. Và cố gắng là chỉ còn năm phút nữa. Bác họa sĩ tặc lưỡi đứng dậy. Tôi cũng vùng lên đi ra chỗ bác.

– Ô! Cô quên mẫu mùi xoa đây này!

Anh thanh niên vừa vào kêu lên, anh lấy dòng khăn tay vo tròn cặp thân cuốn sách tới trả mang đến tôi. Món quà mà tôi cho là một trong những chút cỏn con, êm ả nhưng Tôi cúi đầu ngượng ngùng không quan sát thẳng vào anh nhấn lại loại khăn với quay đi.

Bác họa sĩ và anh lưu luyến rồi hứa ngày chạm mặt lại. Còn tôi – tôi chìa tay đến anh nằm, cẩn trọng rõ ràng như fan ta lẫn nhau cài gì chứ chưa hẳn cái bắt tay. Tôi quan sát anh, tầm nhìn như vĩnh cửu không lúc nào gặp lại.

– chào anh.

Tôi ko biết cảm hứng lúc chính là gì nữa. Điều sau cùng anh dành riêng sự ân cần cho mọi người đó là anh ấn dòng làn vào tay bác họa sĩ rồi nói là để cho mọi người ăn trưa.

Chúng tôi ra về, nắng vẫn mạ bạc tình cả con đèo, đốt cháy rừng cây hừng hực khiến cho bó hoa càng rực thêm tạo cho tôi cảm giác mình rực rỡ theo. Chuyến đi này là một chuyến hành trình thật nặng nề quên trong đời tôi. Tôi đã gặp mặt được gần như con người thật đẹp, thật cao cả. Họ tạo cho tôi thấy yêu đời hơn, thấy sáng sủa với các bước của bản thân hơn cùng anh thanh niên để lại tuyệt hảo sâu đậm về một cầm cố hệ trẻ em như tôi – anh đã góp sức hết bản thân cho phong trào ba sẵn sàng. Anh sống mặt cái vẻ vẻ ngoài “lặng lẽ” nhưng bên phía trong thì rạo rực của vùng đất dấu yêu, thơ mộng này.