bài bác thơ viết năm 1939, lúc Tế khô nóng đang học tại Huế trong nỗi nhớ quê hương-một xã chài ven biển tha thiết. Bài bác thơ được rút trong tập Nghẹn ngào (1939) và kế tiếp được in trong tập Hoa niên (1945).

Bạn đang xem: Hoàn cảnh sáng tác của bài thơ quê hương

*

Các em cùng giamcanherbalthin.com đọc thêm về bài thơ quê nhà nhé!

1. Bài bác thơ Quê hương

“Chim cất cánh dọc đại dương đem tin cá”Làng tôi làm việc vốn có tác dụng nghề chài lưới:

Nước bao vây cách hải dương nửa ngày sông.

Khi trời trong, gió nhẹ, mau chóng mai hồng,

Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá:

Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã

Phăng mái chèo khỏe mạnh vượt trường giang.

Cánh buồm trương, lớn như miếng hồn làng

Rướn thân trắng mênh mông thâu góp gió...

Ngày hôm sau, ồn ào trên bến đỗ

Khắp dân làng tấp nập đón ghe về.

“Nhờ ơn trời, hải dương lặng cá đầy ghe”,

Những nhỏ cá sạch sẽ thân bạc tình trắng. 

Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng,

Cả thân hình nồng thở vị xa xăm;

Chiếc thuyền yên ổn bến mỏi quay trở lại nằm

Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ. 

Nay xa biện pháp lòng tôi luôn tưởng nhớ

Màu nước xanh, cá bạc, cái buồm vôi,

Thoáng chiến thuyền rẽ sóng chạy ra khơi,

Tôi thấy nhớ chiếc mùi nồng mặn quá!

1939

 

2. Tác giả Tế Hanh


a, Cuộc đời

Năm 1936, ông theo học tập tại ngôi trường Quốc học tập Huế.

cha ông làm nghề y sĩ và dạy chữ,tuy nhiên lại rất ái mộ thơ ca. Được thừa hưởng những tố hóa học văn chương trường đoản cú gia đình, cần từ bé dại cậu học trò Tế khô cứng đã biểu thị năng khiếu viết thơ cực kì đặc biệt. Bài bác thơ “Những ngày nghỉ học” là chế tạo đầu tay của ông.

rất nhiều tập thơ của ông thành lập và hoạt động sau này gần như gây được giờ đồng hồ vang lớn. Trong các số ấy phải nói tới “Nghẹn ngào”, tập thơ đã giành được giải khích lệ của từ lực văn đoàn. Một giải thưởng uy tín vào giới văn nghệ sĩ cơ hội bấy giờ.

Năm 1945, ông tham gia sôi nổi vào phong trào cách mạng, tham gia công tác văn hóa, văn nghệ tại Huế và Đà Nẵng.

Sau năm 1954, ông giữ các chức vụ đặc trưng tại Hội đơn vị văn Việt Nam.

với những góp phần to béo cho nền văn học nước nhà, ông sẽ vinh dự được trao tặng ngay giải thưởng hồ chí minh về văn học nghệ thuật đợt I(1996).

Năm 2009, ông mất tại nhà riêng sau nhiều năm chống chọi với dịch tật.

b. Thắng lợi nghệ thuật

Các vật phẩm tiêu biểu:

+ Nghẹn ngào(1939,tập thơ đầu tay của Tế Hanh)

+ Hoa Niên(1945,trong đó nổi tiếng nhất là bài thơ Quê hương)

+ giữ hộ Miền Bắc(1955)

+ Lòng Miền Nam(1956)

+ giờ sóng(1960)

+ bài thơ tháng bảy

+ nhị nửa yêu thương thương

+ Chuyện em bé bỏng cười ra đồng tiền(1960)

+ gần như tấm bạn dạng đồ(1965)

+ Thơ viết mang đến con(1974)

+ giờ đồng hồ sáo,tiếng bầy ,tiếng hát(1983)

+ Thơ và cuộc sống thường ngày mới(1961)

c. Cực hiếm nội dung bài Quê hương


- Bức tranh sáng chóe sinh đụng về một làng quê miền biển.

- Hình ảnh khỏe khoắn đầy sức sinh sống của tín đồ dân chài cùng sinh hoạt lao hễ làng chài.

Xem thêm: Tốt Nghiệp Trung Học Phổ Thông Là Gì, Cách Tính Điểm Xét Tuyển Tốt Nghiệp Thpt 2021

- Nỗi nhớ da diết, sự đính thêm bó thủy chung, tình yêu quê nhà sâu nặng nề của tác giả.

d. Giá trị nghệ thuật bài Quê hương

- Hình ảnh so sánh, nhân hoá, hễ từ, tính từ, từ bỏ láy, câu cảm thán.

- Giọng thơ mượt mà, sâu lắng.

- bút pháp lãng mạn, thể thơ 8 tiếng.

3. Cảm thấy về bài bác thơ Quê hương

quê nhà là nguồn cảm hứng vô tận của không ít nhà thơ vn và nhất là Tế khô cứng - một tác giả xuất hiện trong trào lưu Thơ mới và sau phương pháp mạng vẫn tiếp tục sáng tác dồi dào. Ông được biết đến qua những bài thơ về quê hương miền nam yêu yêu thương với tình cảm chân thành và vô cùng sâu lắng. Ta tất cả thể bắt gặp trong thơ ông hơi thở nồng nàn của những người dân con đất biển, hay 1 dòng sông đầy nắng nóng trong những buổi trưa gắn cùng với tình yêu quê hương sâu sắc của phòng thơ. Bài bác thơ "Quê hương" là kỉ niệm sâu đậm thời niên thiếu, là tác phẩm bắt đầu cho nguồn xúc cảm về quê nhà trong thơ Tế Hanh, bài thơ đã được viết bằng tất cả tấm lòng yêu thích thiên nhiên thơ mộng với hùng tráng, thương mến những con tín đồ lao động buộc phải cù.

bài bác thơ được viết theo thể thơ tám chữ phối kết hợp cả hai loại gieo vần tiếp tục và vần ôm đang phần nào thể hiện được nhịp sống nhanh lẹ của một xã chài ven biển:

Làng tôi ở vốn làm cho nghề chài lưới

Nước bao vây cách biển lớn nửa ngày sông

Khi trời trong, gió nhẹ, mau chóng mai hồng

Dân trai tráng bơi lội thuyền đi tấn công cá.

quê nhà trong trung tâm trí của rất nhiều người con nước ta là mái đình, là giếng nước cội đa, là canh rau xanh muống chấm cà dầm tương. Còn quê nhà trong trung tâm tưởng của Tế khô hanh là một làng chài nằm trong cù lao thân sông cùng biển, một làng chài sóng nước bao vây. Một phong cảnh làng quê như đang xuất hiện trước mắt chúng ta vô thuộc sinh động: "Trời trong - gió vơi - mau chóng mai hồng", không khí như trải ra xa, khung trời như cao hơn và ánh nắng tràn ngập. Bầu trời trong trẻo, gió nhẹ, tỏa nắng rực rỡ nắng hồng của buổi bình minh sắp đến là một báo cho biết cho ngày mới bắt đầu, một ngày bắt đầu với từng nào hi vọng, một ngày new với lòng tin hăng hái, nao nức của biết bao nhiêu con fan trên những cái thuyền ra khơi:

Chiếc thuyền dịu hăng như nhỏ tuấn mã

Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt ngôi trường giang

giả dụ như sinh hoạt trên là diễn tả vào cảnh vật dụng thì ở đó là đặc tả vào bức ảnh lao rượu cồn đầy hứng khởi với dạt dào mức độ sống. Chiến thuyền được so sánh như nhỏ tuấn mã khiến cho câu thơ có cảm hứng như khỏe khoắn hơn, thể hiện thú vui và phấn khởi của rất nhiều người dân chài. ở bên cạnh đó, phần lớn động từ "hăng", "phăng", "vượt" diễn tả đầy ấn tượng khí cố kỉnh băng tới vô cùng dũng mãnh của phi thuyền toát lên một sức sống tràn trề, đầy nhiệt huyết. Thừa lên sóng. Thừa lên gió. Chiến thuyền căng buồm ra khơi với tư thế khôn cùng hiên ngang cùng hùng tráng:

Cánh buồm giương to lớn như mảnh hồn làng

Rướn thân trắng bao la thâu góp gió...

Cảm thừa nhận về bài bác thơ quê nhà của Tế Hanh, văn mẫu mã tuyển chọn

từ hình ảnh của thiên nhiên, người sáng tác đã can hệ đến "hồn người", phải là 1 tâm hồn nhạy bén trước cảnh vật, một lớp lòng thêm bó với quê hương làng xómTế khô nóng mới có thể viết được như vậy.Cánh buồm trắng vốn là hình hình ảnh quen nằm trong nay trở nên mập mạp và thiên nhiên.Cánh buồm trắng thâu gió vượt biển cả khơi như hồn người đang hướng đến tương lai xuất sắc đẹp.Có lẽ nhà thơ chợt nhận thấy rằng linh hồn của quê hương đang nằm trong cánh buồm. Hình ảnh trong thơ trên vừa thơ mộng vừa hoành tráng, nó vừa vẽ nên đúng chuẩn hình thể vừa gợi được linh hồn của sự vật. Ta rất có thể nhận ra rằng phép so sánh ở phía trên không làm cho việc biểu đạt cụ thể hơn cơ mà đã gợi ra một vẻ đẹp phiêu mang ý nghĩa lớn lao. Đó chính là sự tinh tế của nhà thơ. Cũng hoàn toàn có thể hiểu thêm qua câu thơ này là từng nào trìu thích thiêng liêng, bao nhiêu mong muốn mưu sinh của fan dân chài đã có được gửi gắm vào cánh buồm đầy gió. Dấu chấm lửng ở cuối đoạn thơ tạo nên ta tuyệt vời của một không gian mở ra mang đến vô cùng, vô tận, thân sóng nước mênh mông, hình ảnh con fan trên mẫu tàu nhỏ bé không nhû nhoi đơn côi mà ngược lại thể hiện nay sự chủ động, làm chủ thiên nhiên của chính mình.

Cả đoạn thơ là size cảnh quê hương và dân chài tập bơi thuyền ra tiến công cá, diễn đạt được một nhịp sống nhanh chóng của mọi con fan năng động, là sự việc phấn khởi, là niềm hi vọng, lạc quan trong góc nhìn từng ngư dân mong đợi một ngày mai thao tác với bao hiệu quả tốt đẹp:

Ngày hôm sau ầm ĩ trên bến đỗ

Khắp dân làng tấp nập đón ghe về

Nhờ ơn trời, biển lớn lặng, cá đầy ghe

Những nhỏ cá tươi sạch thân bội nghĩa trắng.

đông đảo tính tự "ồn ào", "tấp nập" choàng lên không khí đông vui, nhanh lẹ đầy nhộn nhịp của cánh buồm đón ghe cá trở về. Người đọc như thực sự được sống trong không khí ấy, được nghe lời bái tạ chân thành khu đất trời vẫn sóng yên, biển khơi lặng để fan dân chài trở về an ninh và cá đầy ghe, được bắt gặp "những con cá tươi ngon thân bạc đãi trắng". Tế hanh hao không diễn đạt công việc đánh bắt cá như thế nào nhưng ta có thể tưởng tượng được kia là đông đảo giờ phút lao cồn không căng thẳng mệt mỏi để đạt được kết quả đó như muốn đợi.

Sau chuyến ra khơi là hình hình ảnh con thuyền và con bạn trở về vào ngơi nghỉ:

Dân chài lưới làn domain authority ngăm rám nắng

Cả toàn thân nồng thở vị xa xăm

Chiếc thuyền im bến mỏi trở về năm

Nghe chất muối thấm dần dần trong thớ vỏ.

nói theo cách khác rằng đây chính là những câu thơ giỏi nhất, tinh tế và sắc sảo nhất của bài thơ. Với lối tả thực, hình ảnh "làn domain authority ngắm rám nắng" hiện tại lên vướng lại dấu ấn vô cùng thâm thúy thì tức thì câu thơ sau lại tả bởi một cảm thấy rất hữu tình "Cả thân hình nồng thở vị xa xăm" - thân hình vạm tan vỡ của bạn dân chài ngấm đẫm tương đối thở của biển khơi cả nồng mặn vị muối bột của biển bao la. Cái độc đáo và khác biệt của câu thơ là gợi cả vong linh và vóc dáng của con fan biển cả. Nhị câu thơ diễn đạt về chiến thuyền nằm lặng trên bến đỗ cũng là một trí tuệ sáng tạo nghệ thuật độc đáo. Bên thơ không những thấy phi thuyền nằm im trên bến hơn nữa thấy cả sự mệt mỏi của nó. Tương tự như dân chài, phi thuyền có vị mặn của nước biển, con thuyền như sẽ lắng nghe chất muối của biển cả đang ngấm trong từng thớ vỏ của nó. Thuyền trở nên gồm hồn hơn, nó không hề là một thứ vô tri vô giác nữa mà đã trở thành người các bạn của ngư dân. Chưa hẳn người bé làng chài thì cấp thiết viết hay như là thế, tinh như thế, với cũng chỉ viết được đa số câu thơ bởi thế khi vai trung phong hồn Tế khô cứng hoà vào cảnh đồ vật cả hồn mình để lắng nghe. Ở kia là âm thanh của gió rít nhẹ trong thời gian ngày mới, là giờ đồng hồ sóng vỗ triều lên, là tiếng ầm ĩ của chợ cá cùng là gần như âm thanh ngọt ngào trong từng thớ gỗ con thuyền. Gồm lẽ, chất mặn mòi kia cũng đã thấm sâu vào domain authority thịt công ty thơ, vào chổ chính giữa hồn nhà thơ để trở nên nỗi niềm ám ảnh gợi rưng rưng kì diệu. Nét tinh tế, tài giỏi của Tế khô nóng là ông "nghe thấy cả hầu như điều ko hình sắc, không music như "mảnh hồn làng" bên trên "cánh buồm giương"... Thơ Tế hanh hao là trái đất thật ngay sát gũi, thường ta chỉ thấy một phương pháp lờ mờ, cái quả đât tình cảm ta đã âm thầm trao cảnh vật: sự mỏi mệt, say sưa của chiến thuyền lúc về bên bến..."

Nói công bố nói từ tận lòng lòng bản thân là thời điểm nhà thơ bộc bạch tình cảm của một tín đồ con xa quê hướng đến quê hương, về khu đất nước:

Nay xa bí quyết lòng tôi luôn tưởng nhớ

Màu nước xanh, cá bạc, loại thuyền vôi

Thoáng chiến thuyền rẽ sóng chạy ra khơi

Tôi thấy nhớ mẫu mùi nồng mặn quá

Nếu không có mấy câu thơ này, có lẽ rằng ta chần chừ nhà thơ vẫn xa quê. Ta tìm tòi một khung cảnh vô cùng chân thực trước mắt bọn chúng ta, vậy mà nó lại được viết ra từ trọng điểm tưởng một cậu học tập trò. Từ kia ta rất có thể nhận ra rằng quê hương luôn luôn nằm vào tiềm thức bên thơ, quê hương luôn luôn hiện hình vào từng suy nghĩ, từng chiếc cảm xúc. Nối nhớ quê hương thiết tha nhảy ra thành những lời nói vô cùng giản dị: "Tôi thấy nhớ loại mùi nồng mặn quá". Quê nhà là mùi hải dương mặn nồng, quê hương là bé nước xanh, là màu cá bạc, là cánh buồm vôi. Màu sắc của quê hương là phần đa màu tươi tắn nhất, gần gụi nhất. Tế hanh yêu tuyệt nhất những hương vị đặc trưng quê hương đầy sức sexy nóng bỏng và ngọt ngào. Hóa học thơ của Tế khô cứng bình dị như con người ông, bình dị tựa như các người dân quê ông, khoẻ khoắn với sâu lắng. Trường đoản cú đó toát lên bức tranh vạn vật thiên nhiên tươi sáng, thơ mộng và hùng tráng từ cuộc sống lao động mỗi ngày của tín đồ dân.

bài xích thơ rước lại tuyệt hảo khó phai về một xã chài phương pháp biển nửa ngày sông, lung linh sóng nước , óng ả nắng vàng. Cái sông, hồn biển khơi ấy đang là nguồn cảm giác theo mãi Tế khô nóng từ thuở "hoa niên" đến các ngày tập trung trên khu đất Bắc. Vẫn còn đó tấm lòng yêu quê hương sâu sắc, nồng nóng của một fan con xa quê:

Tôi dang tay ôm nước vào lòng

Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi béo lên mỗi người mỗi ngả

Kẻ mau chóng hôm chài lưới ven sông

Kẻ cuốc cày mưa nắng kế bên đồng

Tôi cụ súng xa bên đi chống chiến

Nhưng lòng tôi như mưa mối cung cấp gió biển

Vẫn trở về bịn rịn bến sông

(Nhớ nhỏ sông quê nhà - 1956)

Với trọng điểm hồn bình dị, Tế khô cứng xuất hiện trong trào lưu Thơ mới nhưng lại không có những tứ tưởng chán đời, thoát li với thực tại, đắm chìm trong loại tôi riêng tứ như các nhà thơ thời ấy. Thơ Tế hanh khô là hồn thi sĩ đang hoà quyện cùng rất hồn nhân dân, hồn dân tộc, hoà vào "cánh buồm giương lớn như mảnh hồn làng"."Quê hương" - nhì tiếng thân thương, quê hương - ý thức và nỗi nhơ,ù trong lòng tưởng fan con đấùt quảng ngãi thân yêu thương - Tế khô hanh - đó là tất cả những gì thiêng liêng nhất, tươi tắn nhất. Bài xích thơ với âm điệu khoẻ khoắn, hình hình ảnh sinh cồn tạo cho những người đọc cảm xúc hứng khởi, ngôn ngữ giàu sức gợi vẽ lên một form cảnh quê nhà "rất Tế Hanh".