Chợt một hôm thức giấc giấc thấy mùa se lạnh, thốt nhiên nhận ra tháng 11 đến tự lúc nào, không hề nữa chiếc tiết trời thu trong cố gắng và mênh mang tựa như những ngày sẽ cũ. Không khí buồn bi thiết đầu đông, bé nắng nhạt màu, gió lùa trên lối. Liệu có nơi nào đủ rộng lớn cho vai trung phong tư của những kẻ solo hành bước qua mùa gió hay chăng? trường hợp không, thành phố chắc rằng sẽ mang trầm. Nhưng… nếu như có, thì ngày đông liệu có còn gì đẹp nữa? mùa đông liệu có lạnh lùng nếu dưới ánh đèn đường của quốc lộ kia không tồn tại những gã thất tình nghêu nghêu khúc hát? và mùa đông còn điều gì khác đẹp nữa nếu không còn những cô bé đợi chờ quên không quàng khăn trước cửa đề xuất không?

Tháng 11 như bản tình ca mà lại không phải ai ai cũng muốn nghe, như một bức ảnh trừu tượng lạ đời mà ko phải người nào cũng thấy đẹp. Nhưng mà rồi ai ai cũng phải bước qua, có bạn bước qua và sưởi nóng những giá bán băng bằng ký ức, cũng đều có người trải qua nhẹ nhàng với cùng một bờ vai kề bên cùng rất nhiều mộng cầu mùa xuân. Mặc dù vậy, mặc dù thế nào thì nữ Đông cũng luôn biết phương pháp khơi gợi những tâm tư tình cảm từ vào sâu thẳm của mỗi nhỏ người, tất cả kẻ hạnh phúc nhất khi đối diện với tháng 11 thì cũng luôn có những khoảng tầm u hoài mà tất yêu nào thốt điện thoại tư vấn thành tên!

Và sau những bài thơ tình tháng 11 đầy xúc cảm trước đó, hôm nay, tôi mong mỏi gửi tới mọi fan những mẫu status mon 11 rất lôi cuốn và trung tâm trạng để khắc ghi thời điểm mùa đông vừa chớm. Để đánh dấu khoảnh xung khắc lòng mình thức dậy cùng với những xúc cảm đan xen. Vì chưng lẽ, với số đông kẻ cô đơn, tháng 11 e cũng chỉ là dòng cớ để những cảm xúc tuôn trào. Vày suy cho cùng, đông đảo thứ luôn luôn thật giản đơn và dễ hiểu, song khi, ấm cúng chỉ là một trong những nụ hôn nhè nhẹ, và lạnh lẽo thỉnh thoảng chỉ là vắng một bàn tay…

Ngay sau đây, mời các bạn cùng xem qua hầu hết dòng stt mon 11 cùng hầu hết câu nói xuất xắc về mon 11 chớm đông đầy trọng điểm trạng. Các dòng tản mạn, status cùng rất nhiều câu nói hay về mon 11 này tất cả vài bài xích tôi viết và vài bài sót lại sưu của không ít tác giả. Mong muốn rằng chúng ta cũng vẫn thích các dòng stt mon 11 ngày đông này. Chúc chúng ta có số đông phút giây thiệt tuyệt bên những dòng tâm tư tình cảm và cảm xúc dành riêng đến tháng 11 sau đây!

*

Những dòng status ngắn xin chào tháng 11 đầu đông đầy tâm trạng

1, Em mong mỗi cá nhân đều sẽ kiếm được bàn tay để nắm, nhằm qua mùa đông này rất có thể cùng bên nhau qua nhiều mùa khác, qua nhiều thử thách, qua nhiều nụ cười và hạnh phúc. Để cho tháng 11 sẽ là mon của tình dịu dàng đong đầy.

Bạn đang xem: Câu nói hay nhất về tháng 11, chào tháng 11

Tháng 11 cho rồi, huyết trời sẽ se se lạnh, những trận mưa đã “tranh chỗ” của không ít cơn nắng và nóng ấm. Trời mưa, chúng ta chạy cấp trên phố, lướt qua bao nhiêu người để tra cứu 1 vị trí trú an toàn. Liệu tất cả bàn tay ai va nhẹ trên tuyến đường lạ, bỗng nhiên em cảm thấy đơn độc đến lạ, thấy tủi thân mang lại vô cùng…

Tháng 11 mang lại rồi, bầu trời xám xịt, ảm đạm như trọng tâm trạng của em vậy. Mon 11 thông báo mùa đông…

Tháng 11 đến rồi, em chúc những đôi bạn đang quen thuộc nhau thì vẫn bên nhau nắm tay nhau nhằm sưởi ấm lẫn nhau qua mùa đông lạnh lẽo này để đón ngày xuân ấm áp.

Tháng 11 – Tháng của các khoảnh khắc sau cuối của ngày thu với là vàng rơi đầy trên hồ hết đám cỏ úa trước sảnh nhà. Thi phảng phất một vài làn gió mùa rét đầu đông hiu quạnh, vội vã mang đến hồn bạn bất đột nhiên thấy bâng khuâng, cho bao hoài niệm vệt yêu xưa lại quay về, dễ khiến cho lòng bạn thảng thốt. Tháng của các buổi nhanh chóng mai đầy sương mù giăng tỏa, lãng đãng, mong manh để rồi bỗng dưng biến tan cấp tốc trong nắng mỹ miều của vầng khía cạnh trời đầu ngày che ló; của không ít buổi chiều tà trầm khoác trôi cấp tốc với những cơn gió nhẹ êm như gót ngà của tín đồ thiếu nữ.

2, mon 11 – khoảnh khắc cuối cùng của ngày thu với lá xoàn rơi đầy hiên nhà, hương hoa sữa đâu đó vẫn nồng nàn, lan tỏa.

Tháng 11 – thời tiết dường như chiều lòng fan hơn bằng những cơn gió heo may vơi mát, khu đất trời và nhỏ người bên cạnh đó cũng trở phải hân hoan hơn khi chào đón khúc giao mùa.

Tháng 11 – mon của lòng biết ơn, tri ân tới những người thầy, người cô đáng kính, là thời điểm để nhớ về ngôi trường về lớp, về những đứa bạn niên thiếu, phần đa ngày tháng rong ruổi đầy kỉ niệm.

Tháng 11 – cũng là thời gian mà những cô nàng của bọn họ trở yêu cầu đa sầu đa cảm hơn, thấy yêu thương sao cuộc sống dù mọi mất mát, không tin tưởng vẫn còn đong đầy. Tuy vậy lại bình thản vì sẽ là cuộc sống. Từ đó dạy ta trưởng thành.

Tháng 11 – có những chiều se rét lãng đãng sương giăng, ngồi bên tách bóc cafe nghi ngất xỉu khói và đều viên Socola tươi ngọt ngào lại thấy mình bình yên đến lạ.

Và cứ nắm tháng 11 yêu thương thương đang về!!!

3, mon 11 chạm tay tôi bằng đợt gió mùa đầu tiên. 1 trong các buổi sớm tới trường co ro trong manh áo khoác mỏng, xoay sang hỏi con bạn “Tháng mấy rồi mày nhỉ?”. Để rồi cảm nhận câu trả lời là một ánh mắt ngỡ ngàng và có phần “khinh bỉ”.

Tháng 11 đụng tai tôi bởi lời lịch sự sảng của cô phụ trách đoàn ngôi trường với văn bản không gì khác ko kể các phong trào thi đua mừng đón ngày bên giáo Việt Nam. Lớp cũng sôi sục với những chủ ý về máu mục nghệ thuật chào mừng. Rồi thì các bài hát, những câu chuyện về nhà giáo trên các phương tiện thể truyền thông… Cũng xao lòng suy nghĩ về công ơn của cô ý thầy.

Xem thêm: Chỉ Tiêu Là Gì? Chỉ Tự Tiêu Là Gì

Tháng 11 đụng mắt tôi bằng màu hoa sữa white đục rơi lả tả trong cơn gió mùa, tương đối gió khô nóng hao nhưng mà hương hoa nồng đượm. Áng mây trên bầu trời cũng không thể cao xanh giống như các ngày thu, đục ngầu cùng nặng nề, tương tự như muốn trút bỏ cả khối nước xuống nhân gian.

Tháng 11 va lòng tôi những khi sáng nghe tiếng bà mẹ gọi dậy ăn uống sáng sẵn sàng đi học, uể oải ra khỏi giường nhưng mà nghe khá nóng cùng mùi thơm của nồi cơm nóng, bát canh ngọt. Ấm! Là buổi sáng khi thuộc cô bạn bè đi học phổ biến xe, nó khẽ đưa tay vòng qua tín đồ tôi đút vào bên trong túi áo, miệng kêu oai nghiêm oái bắt nó ném ra mà khẽ mỉm cười bởi vì hơi ấm…

Tháng 11 va vào tôi giản đối kháng và gần gũi. Được vòng tay ôm tín đồ mình yêu thương. Khẽ chứa tiếng xin chào bác bảo đảm như một lời cảm ơn mặc dù trước đó than phiền vì nên dậy sớm đến lớp cho kịp giờ. Khẽ nói tiếng cảm ơn với tất cả những điều tưởng chừng bình thường, tưởng chừng là lẽ đương nhiên nay trở nên đẹp tươi biết bao.

Tháng 11 mang lại sao mà thân thương quá!

4, tháng 11 về với theo hơi lạnh, nhằm người với những người sưởi ấm cho nhau. Ta đón gửi nhau, search nhau, thân thương nhau trong số những buổi chiều ngược gió.

Tháng 11 về khi bầu trời nhiều mây đen nhưng chẳng khi nào rơi một phân tử mưa làm sao cả. Cái màu nâu xám của mây trái ngược hẳn với trung tâm trạng của nhỏ người. Vị nếu trời cứ tươi sáng, chói chang tựa như các trưa hè thì chắc hẳn rằng người ta ngao ngán mà chẳng muốn đi xuống đường nữa. Còn ngày đông thì ngược lại, trời cao mát mẻ, gồm khi gió thổi lành lạnh lại khiến cho yêu đời, yêu fan hơn.

5, tháng 11 – tháng của những yêu mến ngọt lành, tháng thay đổi khi đông tới. Mon 11, ta loay hoay tìm cho mình một bàn tay thật ấm, tìm đến mình một chiếc ôm thiệt nhẹ giúp xem mình khỏi một mình khi đông về. Đôi khi, long dong trên những bé đường nhỏ tuổi lay lắt mà lại cứ ngỡ kia là con đường đời của mình, mặt đường đời của tuổi 19, bơ vơ, vô định. Mà lại tháng 11 lại là tháng lắng đọng nhất của tuổi trẻ của các đôi yêu nhau vẫn vào độ mặn nồng. Là những lúc sáng sớm thức dậy với cái khăn thật nóng dạo xung quanh phố phường, đông đảo cốc coffe còn ngất xỉu khói. Ta quên đi chút vị bối rối của Thu qua, quên đi những dư âm quá ư ngọt ngào và lắng đọng lãng đãng mà đến với một mùa lạnh lẽo giá.

*

Stt mon 11 vào “Tháng 11! Ngạt ngào hương gió chớm đông” – Huỳnh Minh Nhật

Chắc vẫn là ko của riêng biệt ai, tháng mười một ghé qua với những con gió héo hon rụng thân lòng em cùng Huế. Tôi đã hẹn bao mùa quỳ rợp lối về, nay nơi nào đó trên những nhỏ ngõ khu vực tôi lưỡng lự dã quỳ vẫn nở hay chưa? lần chần có kim cương tươi và nhớ chăng một lời hứa hẹn cũ? mỗi độ tôi về, mùa thường hỏi em gái tôi đâu, tôi chỉ mỉm cười và vấn đáp rằng: “Người ấy bận!” – Quỳ ngả đầu về phía hoàng hôn…

Sớm ni se lạnh, định khoác chiếc áo long dong vài nhỏ ngõ quen để làm tô bún Huế thật cay cùng ngắm hòn trời ló dạng sau vài trơn nón, vậy mà lưỡng lự thế làm sao quanh đi quẩn quanh lại rồi lười biếng ngồi nhâm nhi cốc trà xanh với vài bản tình ca xưa lắc. Mồi thêm điếu thuốc, mặt ly coffe với phần lớn cơn gió u buồn, rất nhiều màn sương chừng sẽ run rẩy, chà… lúc tối tôi vừa chúc một cô bé ngủ ngon!

Cũng lâu rồi trong mớ tâm tư nguyện vọng còn lưu lại và cũng đã lâu trường đoản cú buổi hẹn đầu, nay trong tôi lại lưu giữ về một tín đồ nào khác. Chân thành chẳng mong muốn vậy đâu, gồm trách thì đề nghị trách mon 11 sang làm con tín đồ ta lạnh lòng những quá, trách những cơn gió mon 11 tê sao cứ về trên đây cuốn hết đáng nhớ phai màu. Chỉ mới đôi ba con nắng ngày thu mà toàn bộ như đang tàn phai, tôi đâu ao ước mình là 1 trong những kẻ vô tình như thế?

Đường vắng ngắt ai về, lối nhỏ dại cũng hóa thênh thang. Phố không còn em, độ tung tầm cũng chỉ cô đơn một nỗi. Nhưng chính là chuyện của ngày xưa, chuyện của 1 thời giấc mơ còn rơi rớt trên phần đa vỉa hè xôn xao phương diện phố. Nay, phố đã khác; đông đang khác; em đang khác; và tôi chắc rằng cũng bắt đầu đổi khác. Một cái thoáng nhìn nay tự dưng hóa thành điều cầu xa xôi…

Phố vẫn gặp ác mộng giấc ngủ đầu đông. Em ơi, gió ngọt lịm với trời xanh trong, vô cùng lạ! Gió hát trên hầu hết nhành cây không lá, nhằm tôi kể em nghe về một thành phố ven sông xung khắc khoải giao mùa, tuy thế yên ả, giọt nắng nóng hồng ngập chấm dứt tìm về hai con mắt xanh xanh…

Huế hiện nay mùa không vội vã, nghe cô bạn bảo rằng cao nguyên tiếng này đã bước đầu thoang thoảng hương quỳ ngào ngạt. Dòng mùi ấy thì tất yêu lẫn đi đâu được, nó chẳng thơm tho hay thu hút gì đâu. Ráng nhưng, ai mà ra đi thì cứ độ gió về lòng lại bồi hồi sực nhớ. Có một người con gái mang hai con mắt ướt đã từng mơ về hầu như khóm hoa ấy cơ mà.

*

Lòng vắt đô không có dã quỳ, chỉ bao hàm gốc lộc vừng nở hoa, chỉ bao gồm sông hương thơm xanh biếc, chỉ có góc cafe lặng lẽ với vài phiên bản Trịnh say lòng. Tôi ko yêu mùa đông với hầu hết cơn gió lạnh mang lại tái tê, tôi cũng nào yêu ngày đông với cái không khí lạnh buốt hằng đêm làm người khó ngủ. Tôi yêu mùa đông vì khi ấy, một chút bâng khuâng cũng thấy ấm lòng vượt đỗi!

Một ngày như thế nào đó, em gồm trở về trên đây để ngắm chiều về trong đáy mắt? Còn tôi, chắc hẳn rằng tôi đang khoác lên vai một chiếc balo để tìm về một nơi đâu đó thật cao, vô cùng cao… nhằm ngắm chiều rơi. Bởi nếu ta được nhìn hoàng hôn từ trên cao, phương diện trời sẽ lặn chậm rãi hơn người khác, ngày sẽ dài thêm hơn nữa một chút để nhưng yêu thương! Để nhưng mà quên đi…

Tôi ngồi đây, đầy đủ cơn gió tháng 11 về ru hồn tôi say mèm với số đông ký ức chẳng còn rõ nét hay tôi vẫn say vị một tín đồ nào khác? Tôi ko biết, chỉ biết rằng bây giờ lòng lại thấy nhớ một người, một người xa lạ. Dẫu một ngày ko xa nào kia rồi tôi cũng yêu cầu quên em, nhưng chắc rằng không bắt buộc hôm nay, không phải bây giờ. Hàng dã quỳ còn chờ ai về sơn nắng kim cương thu.

Những cơn gió chớm đông nồng đậm mùi hương quỳ năm xưa nỗ lực len vào trong tôi một mau chóng tinh mơ, rét mướt lẽo. Tôi tự dưng bật cười khi tưởng tượng ra một nụ cười dễ mến, tôi điên chăng? gồm lẽ! Phố độ này chậm rãi thật, chậm rì rì như chính những bốn tình còn bám víu trôi theo nghìn gió, chẳng chịu ngủ im trong giấc nồng say một thuở xa xôi.

…Nay, ở đâu đó trên những bé ngõ địa điểm tôi lần chần dã quỳ đang nở giỏi chưa? băn khoăn có rubi tươi và nhớ chăng một lời hứa hẹn cũ? Mai tôi về, mùa vững chắc lại hỏi em gái tôi đâu, tôi sẽ mỉm cười và trả lời rằng: “Người không về nữa!” – Quỳ ngả đầu về phía bình minh…

Tôi đã quen vui hồ hết lúc rất buồn.

Ngay hôm nay đây, lòng từ bỏ dưng mong mỏi hiểu một người xa lạ!

Thật không!?

Tháng mười một…Tôi vẫn 1 mình trên con phố rất quenMùi khói thuốc vẫn tiếp tục mải mê vui chơi cùng phiến gióTôi vẫn về lúc hòn trời sẽ đỏCuốn vào đêm theo vệt chân hoang

Tháng mười một, cô bé tôi ơi!Tôi làm sao có thể bỏ quên bao mon năm dài mong mỏi đợiNgười trải qua mặt trờiTôi nằm mê về cửa ngõ sổBầu trời thu xanh còn xanh mãi trên đầuKý ức ngày xưa giờ biết đề nghị tìm đâu?Hoài niệm hiện nay về, rủ nhau hoang đường viễn phốTôi cách mãi, mơ hồ, không suy nghĩKỷ niệm hiện vềBé bé dại một ngày mưa…

Tháng mười một, mẩu chuyện của ngày xưaCô gái tôi ơi, dường như tôi còn nhớNhưng chắc hẳn rằng không nhắc lại đâuTôi chẳng kể đâuKể làm chi câu chuyện không có bắt đầu