Phân tích khổ thơ cuối bài mùa xuân nho bé dại với thể thơ năm chữ năm chữ sát gũi, nhiều hình ảnh đẹp, đơn giản cùng lối viết ẩn dụ sáng sủa tạo, ta thêm khâm phục kĩ năng của Thanh Hải cùng thấm thía thâm thúy tình yêu nhưng mà ông đã đạt trọn cho quê hương Tổ quốc. 


Xuân, hạ, thu, đông là bốn mùa của khu đất trời, mỗi mùa phần nhiều mang vẻ đẹp, mang lại nhân gian máu khí, xúc cảm riêng. Nói đến mùa xuân, đấy là thời gian khởi đầu cho một năm, là thời gian vạn vật nỗ lực áo mới, cây xanh đâm chồi nảy lộc, không gian vui tươi sống động tràn về khắp phần đông nơi. Ngày xuân làm con bạn ta thấy trẻ, khỏe, dồi dào sinh lực trường đoản cú đó hy vọng sống và hiến đâng cho đời hơn bao giờ hết. Viết về mùa xuân, bên thơ Thanh Hải đã có những dòng thơ hay, chất đựng được nhiều cảm xúc. So sánh khổ thơ cuối bài ngày xuân nho nhỏ tuổi ta đã thấy rõ được điều đó.

Bạn đang xem: Phân tích khổ cuối bài mùa xuân nho nhỏ

*
Bài thơ mùa xuân nho bé dại của tác giả Thanh Hải

Nhà thơ Thanh Hải tên thật là Phạm Bá Ngoãn (1930-1980), quê hương ông là làng mạc Phong Bình, huyện Phong Điền, tỉnh quá Thiên Huế. Ông xuất thân trong một mái ấm gia đình trí thức nghèo có cha làm nghề dạy dỗ học, mẹ làm nông. Trong veo thời kỳ dân tộc bản địa ta chịu thống trị dã man, tàn tệ của chính quyền Ngô Đình Diệm và bầy tay không nên Đế Quốc Mỹ, yêu cầu đổ bao nhiêu máu và nước đôi mắt thì thơ ca của Thanh Hải chính là ngọn lửa sáng, thắp vào lòng nhân dân tinh thần yêu giang san tha thiết. Thơ ông được biết đến với ngôn từ trong sáng, nhiều nhạc điệu và tiềm ẩn bao cảm xúc chân thành, lắng đọng. Một trong những tác phẩm hay của ông có thể kể mang lại như Những bạn bè trung kiên, dấu võng ngôi trường Sơn, Huế mùa xuân,…trong đó cháu nhớ bác bỏ Hồ, Mồ anh hoa nở, mùa xuân nho nhỏ được xem như là kiệt tác thơ ca nhưng mà Thanh Hải tất cả được. Trớ trêu một nỗi khi giang sơn bước vào giai đoạn hòa bình cũng là thời điểm ông phạm phải căn bệnh xơ gan cổ trướng hiểm nghèo còn chỉ sống được vỏn vẹn năm năm.

Bài thơ ngày xuân nho nhỏ được ông viết vào cuối năm 1980 đang lúc nằm trên giường bệnh, phía trên cũng đó là thời điểm một tháng trước khi nhà thơ qua đời. Đọc bài bác thơ, lân cận thấy được vẻ đẹp, khí ráng của tổ quốc vào xuân, ta còn tỏ tường tình yêu thiết tha của tác giả giành cho mảnh đất tôi đã sinh ra và lớn lên.

Xem thêm: Chú Bán Ếch Ở Lại Làm Gì - Kết Quả Kinh Hãi Trong Bài Hát Bắc Kim Thang

Khổ thơ cuối là sự hiến dâng, là nguyện vọng sau cuối mà Thanh Hải muốn tiến hành cho quê hương, quốc gia mình:

“Mùa xuân ta xin hát

Câu nam ai, phái nam bình

Nước non nghìn dặm mình

Nước non nghìn dặm tình

Nhịp phách tiền xứ Huế…”

Sau khi giãi tỏ rằng bản thân chẳng mong muốn những điều lớn tưởng mà đơn giản và dễ dàng chỉ là “Một ngày xuân nho bé dại – lặng lẽ dâng cho đời”, nhà thơ đã cất lời ca ngợi quê hương non sông qua điệu dân ca xứ Huế. Các lần câu thơ “mùa xuân ta xin hát” vang lên là mỗi lần bao bồi hồi, cầu muốn, ước mơ của Thanh Hải được tái hiện rõ rệt trước mắt độc giả. Trước ngày xuân của đất trời, mùa xuân thắng lợi của Tổ quốc, tác giả muốn cất tiếng ca, muốn thả mình vào ko khí rộn rã ấy. “Nam ai” cùng “Nam bình” được đơn vị thơ nhắc tới ở đây chính là hai điệu dân ca và ngọt ngào của Huế mộng mơ còn “phách tiền” là nhiều loại nhạc ráng dân tộc dùng để làm điểm nhịp mang lại lời ca, tiếng bọn tranh và bầy tam thập lục. Đề cập đến những cụ thể này, công ty thơ muốn ca ngợi và diễn tả lòng yêu mến của chính bản thân mình đối với di sản văn hóa truyền thống phi đồ vật thể của quê hương ông nói riêng với dân tộc việt nam nói chung.

Trải nhiều năm theo giáo khu của khu đất nước chính là tình yêu khẩn thiết của Thanh Hải “ngàn dặm bản thân – nghìn dặm tình”, như bao fan con khác của dân tộc, công ty thơ yêu từng bé sông, dãy núi, yêu thương cánh đồng có con cò “bay lả cất cánh la”, yêu thương tiếng bà mẹ ầu ơ từng chiều say ngủ. Ông muốn lưu lại thật sâu, thật rõ vẻ đẹp nhất của quê hương nước nhà mình, vị trí mà ông đã chiếm lĩnh cả đời cống hiến, hy sinh, dành cả tuổi xuân để yêu thương, gìn giữ. Đọc rất nhiều dòng thơ tràn trề nhiệt huyết cùng khao khát mãnh liệt như thế này, không nhiều người ngờ rằng nó xuất phát từ một trọng tâm trí, một trái tim, một cuộc đời yếu ớt sắp tới về với đất mẹ. Thiết yếu tình cảm đề nghị gọi là khác thường và quan trọng này đã khiến cho tác phẩm của Thanh Hải giờ đây vẫn còn vang vọng mãi, vĩnh cửu mãi cùng với thời gian, cùng với tuổi xuân của đất nước, đi ngược lại mọi quy luật khắc nghiệt của nhân sinh, chế tạo ra hóa. 

*
Cảnh đẹp nhất của thiên nhiên tổ quốc khi vào xuân

Ngay từ trên đầu “Mùa xuân nho nhỏ” đã gây tuyệt hảo bởi chính cái tên của chính bản thân mình vì mùa xuân vốn là có mang chỉ thời gian thế mà ở đây lại gồm hình khối “nho nhỏ”, là thứ có thể nhìn thấy và thế nắm được. Thanh Hải mượn hình hình ảnh này nhằm ẩn dụ đến khát vọng muốn góp sức mình làm cho đẹp thêm vào cho mùa xuân lớn hơn của quê hương đất nước. Biện pháp nói khiêm nhường tuy nhiên đủ để fan đọc tìm ra lẽ sống cao đẹp, cảm xúc chân thành, đậm sâu ở trong phòng thơ. Phân tích khổ thơ cuối bài mùa xuân nho nhỏ dại với thể thơ năm chữ năm chữ ngay sát gũi, những hình ảnh đẹp, đơn giản cùng lối viết ẩn dụ sáng tạo, ta thêm khâm phục kĩ năng của Thanh Hải với thấm thía thâm thúy tình yêu nhưng mà ông đã chiếm lĩnh trọn cho quê hương Tổ quốc.