*Lời nói đầu: thọ lắm rồi Yo bắt đầu làm bài xích phân tích tráng lệ như này
*
Nói vậy thôi, chứ cũng còn non lắm, nội dung bài viết còn các sai sót: lỗi sử dụng từ, lặp từ, câu văn không mạch lạc, trôi chảy, so với sai ý...

Bạn đang xem: Phân tích khổ thơ cuối của bài vội vàng

ý muốn mọi người niềm nở góp ý ạ. Agrigatouu~*
Xuân Diệu là bên thơ tiêu biểu nhất của trào lưu thơ mới, được nhà phê bình Hoài Thanh thừa nhận xét là “nhà thơ tiên tiến nhất trong các nhà thơ mới”. Ông đã phát hành nhiều bài thơ có mức giá trị, rực rỡ nhất có lẽ rằng là thành phầm “Vội vàng”. Trong đó, khổ cuối cùng bên cạnh đó là linh hồn của cả bài thơ, diễn tả khát vọng cháy bỏng và thái độ sống “vội vàng” của thi sĩ Xuân Diệu.“Mau đi thôi! Mùa không ngả chiều hômTa muốn ômCả cuộc đời mới bắt đầu mơn mởn;Ta ước ao riết mây gửi và gió lượn,Ta mong muốn say cánh bướm với tình yêu,Ta ước ao thâu trong một cái hôn nhiềuVà non nước, với cây, cùng cỏ rạng.Cho chuếnh choáng mùi hương thơm, đến đã đầy ánh sángCho no nê thanh dung nhan của thời tươi:-Hỡi xuân hồng, ta ý muốn cắn vào ngươi!”Bài thơ “Vội vàng” được trích vào tập “Thơ thơ”, là tiếng nói sôi nổi, hăm hở, qua đó thể hiện quan niệm sâu sắc, quan niệm thẩm mĩ bắt đầu mẻ trong phòng thơ. Ông khát khao sở hữu cõi thiên nhiên, ước ao níu giữ ngày xuân trước thời hạn mong manh, chóng vánh. Nạm nên, nghỉ ngơi khổ thơ cuối, ông vẫn rút ra kết luận phải sinh sống “vội vàng”, sống hết mình, tận thưởng mùa xuân, tuổi xuân-thời xung khắc tươi đẹp tuyệt vời nhất của đời người.Sau nỗi bàng hoàng, do dự trước sự trôi cấp tốc của thời gian, đơn vị thơ Xuân Diệu đã giới thiệu lời kêu gọi, thúc giục:“Mau đi thôi! Mùa không ngả chiều hôm.”“Mau đi thôi!” là lời thúc giục hối hận hả, nóng vội chạy đua với thời gian, nỗ lực sống một cuộc sống trọn vẹn, ấy là chưa phải chỉ biết ở đó ngắm nhìn, chiêm ngưỡng, trầm trồ vẻ đẹp thiên nhiên, yêu thích mùa xuân bằng lòng, bởi mắt, nuốm vào đó, hãy tận hưởng, tận hiến mang lại cuộc đời trước lúc “Mùa không ngả chiều hôm”, tức là khi mùa xuân vẫn còn, lúc tuổi trẻ chưa tận, từ đó ta thấy rõ thái độ sống “vội vàng” trong phòng thơ.Khát vọng táo bị cắn dở bạo, cháy bỏng, cầu nguyện ôm trọn số đông cảnh sắc tươi đẹp của mùa xuân được biểu lộ ở tám câu thơ tiếp theo:“Ta hy vọng ômCả sự sống mới ban đầu mơn mởn;Ta mong riết mây đưa và gió lượn,Ta mong muốn say cánh bướm cùng với tình yêu,Ta ước ao thâu trong một chiếc hôn nhiềuVà non nước, với cây, và cỏ rạng.Cho chuếnh choáng mùi thơm, mang đến đã đầy ánh sángCho no nê thanh dung nhan của thời tươi;”Phân đoạn đầu của bài thơ, tác giả đã thực hiện đại từ xưng hô “tôi”: “Tôi hy vọng tắt nắng và nóng đi”, “Tôi mong buộc gió lại”. Mà lại tại đây, tác giả lại biến hóa cách xưng hô: “ta”. Bởi đâu tạo nên sự biến hóa này? tất cả mọi người đều có quan niệm, bao gồm kiến riêng, sở thích và cầu mơ không giống nhau. đơn vị thơ Xuân Diệu cũng không ngoại lệ. Khát khao của cá nhân ông trước vẻ đẹp nhất của ngày xuân đó chính là “tắt nắng nóng đi”, đó là “buộc gió lại”, đó đơn thuần là bày tỏ ý kiến của phiên bản thân mình. Bài toán thay “tôi” bởi “ta” đã diễn tả rõ loại tôi đầy mạnh mẽ của tác giả, muốn đối lập với toàn bộ sự vật, sự sống, mùa xuân chốn nhân gian, đồng thời lan tỏa khát vọng sống không còn mình cùng với tuổi trẻ cho độc giả.

Xem thêm: Ảnh Gái Xinh 2K7 2K6 2K4 2K3 2K2 2K9, Đeo Kính Ảnh Gái Xinh Tóc Ngang Vai 2K7

Xuân Diệu được biết thêm đến là 1 trong cây bút bao gồm sức sáng tạo mãnh liệt, và đây có lẽ rằng là minh chứng giỏi nhất. Câu thơ “Ta mong mỏi ôm” chỉ vỏn vẹn tía từ, lại còn được đặt ở vị trí ở chính giữa hàng thơ như là 1 sự bức phá muốn nhấn mạnh mơ ước táo bị cắn dở bạo, lớn lớn tận hưởng tất cả cảnh quan “mơn mởn”, non tơ, vẫn sinh sôi nảy nở, đang tràn trề sức sống, một tranh ảnh trinh nguyên của dương trần. Bằng cách lặp đi tái diễn cụm “Ta muốn”, “cho”, các lần điệp tức khắc kết hợp với một đụng từ: “ôm”, “riết”, “say”, “thâu”, “cắn” sắp xếp theo nút độ tăng dần đều y như cảm giác càng cơ hội càng khỏe khoắn sôi sục trong tim tác giả. Các tính từ diễn đạt động thái yêu thương đương: “chuếnh choáng”, “đã đầy”, “no nê”, và hồ hết hình ảnh thiên nhiên thân quen thuộc, gần cận mà tươi mới, quyến rũ, đầy t.ình tứ, nhiều sức sống: “Cả cuộc đời mới bắt đầu mơn mởn”, “mây đưa và gió lượn”, “cánh bướm cùng với tình yêu”, “cái hôn nhiều”, “mùi thơm”, “ánh sáng”góp phần làm nổi bật khát khao mãnh liệt, muốn tận hưởng thật nhiều, thật vẫn đầy phần nhiều hương sắc trần thế của tác giả... Cạnh bên đó, câu hỏi điệp liên tự “và” trong một câu thơ cho biết thêm tác giả không những muốn bao phủ lấy những sự vật đã làm được liệt kê trên, mà chính là muốn ôm trọn đông đảo tuyệt cảnh thế gian vào lòng, bày tỏ một cái tôi đầy h.am m.uốn, sung sướng, niềm hạnh phúc tột cùng khi đắm chìm giữa hương dung nhan mùa xuân.Khép lại bài bác thơ, lời kết cho bài bác thơ xuất xắc cũng nói theo một cách khác đỉnh điểm của bài thơ đó là một lời bộc bạch, là câu nói trực tiếp xuất phát điểm từ con tim yêu thương đời, yêu mùa xuân nồng nhiệt, như thốt lên bao ước mong được dồn nén trong tâm bấy lâu:“-Hỡi xuân hồng, ta ước ao cắn vào ngươi!”Cảm xúc yêu thương đương dâng trào, trong sáng, thanh cao. Ngày xuân được ví như trái chín ửng hồng ngọt ngào, sẽ mời mọc, thúc đẩy ta “cắn” vào, như là lời kêu gọi hãy hưởng thụ mùa xuân bằng tất cả giác quan, mê man trong nó. Ko kể ra, vượt lên trên những số lượng giới hạn của ngôn từ, qua từ điện thoại tư vấn đáp “Hỡi”, ta dường như cảm nhận được, thi sĩ Xuân Diệu coi mùa xuân chính là người phụ nữ “xuân hồng”, dành tất cả tình yêu cho thiếu nữ xuân, yêu ngày xuân nồng nàn, cuồng nhiệt độ như tình yêu đôi lứa. Trong đôi mắt của kẻ đắm say tình Xuân Diệu, gần như cảnh vật, hương sắc đẹp của mùa xuân, rất nhiều là điều tuyệt vời nhất nhất chốn dương trần.Với đầy đủ câu thơ từ do, giọng thơ sôi nổi, ngôn ngữ thành thục tinh tế, biểu đạt tình ý mãnh liệt, táo bạo, đầy xúc cảm, đoạn thơ đã thành công khắc họa thái độ trong phòng thơ so với cuộc đời. Đó là cách biểu hiện sống “vội vàng” trong niềm ao ước cháy bỏng, nguyện vọng tận thưởng tất cả loại vui, cái đẹp của cuộc sống đời thường khi còn tồn tại thể. Qua đó, ta thấy được tâm hồn yêu thương cuộc sống, yêu thanh xuân cuồng nhiệt, luôn luôn khát khao niềm hạnh phúc của Xuân Diệu.Đoạn thơ không những mang trọng tâm tư, suy nghĩ, quan niệm, thèm khát sống của riêng nhà thơ trước mùa xuân mà còn là lời nhắn gửi, lời kêu gọi, thúc giục nồng nhiệt đề xuất sống hết mình, sinh sống cống hiến, tận hưởng, tận dụng hầu hết khoảnh tự khắc xuân thời đương nỗ lực giữ trước khi nó mau lẹ vụt ngoài tầm tay, dẫu mong muốn níu kéo cũng chỉ từ là mơ tưởng. Lời thơ khỏe khoắn phóng khoáng, từ ngữ hàm súc, tinh lọc tỉ mỉ, khéo léo vận dụng các biện pháp nghệ thuật, đặc biệt là phép điệp cùng phối kết hợp các rượu cồn từ, tính từ giàu hình ảnh, đoạn thơ nói riêng, và bài xích thơ nói chung, xứng đáng “là giữa những bông hoa ngát hương thơm khoe sắc thắm đầu mùa”. (Hoài Thanh-”Thi nhân Việt Nam”)​