*

Bạn đang xem: Ra về nhớ bạn chơi vơi

Thơkháng chiến phòng Pháp có nhiều bài hay, độc đáo và khác biệt và đầy sức hấp dẫn, một trongsố kia phải nói đến là bài xích Tây Tiến của quang quẻ Dũng (Ngữ văn 12, tập I). Bài xích thơđã dựng lên một tượng đài bi thiết về bạn lính trong cuộc binh đao chống Phápvới hiện thực võ thuật đầy đau khổ hy sinh với vẻ đẹp trọng điểm hồn lãng mạn, hàohùng, hào hoa.
Bàithơ mở màn bằng một nỗi nhớ, tương khắc sâu vào lòng người đọc hình ảnh không gian chiến trường Tây Bắc. Mẫu sông Mãgắn ngay thức thì với kỷ niệm pk của đoàn quân được call tên như điểm khởi đầu của nỗinhớ. Nỗi nhớ làm sống dậy hình tượng và hình tượng tạo nên nỗi nhớ như có hình,có khối: “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!/ nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi”. “ Nhớchơi vơi” là một trong những cách dùng từ mới lạ, bọn họ chỉ phát hiện trong ca dao:“Ra về nhớ các bạn chơi vơi/ ghi nhớ chiếu các bạn trải nhớ nơi các bạn nằm”. Đó là nỗi nhớkhó tưởng tượng nhưng lại trải rộng, đầy ắp cùng giàu sức ám ảnh lòng người. Từláy “chơi vơi” hiệp vần với giờ đồng hồ “ơi” sinh sống câu đầu tạo thành sức vang vọng, lan tỏacủa cảm hứng từ cõi lòng tác giả, dội vào sông núi cùng đồng vọng trong lòng hồnngười đọc.
Cảđoạn thơ đầu, 14 câu đều dành riêng cho kỷ niệm về rừng núi, một vùng mênh mông miền Tây,biên giới Việt - Lào. Trước mắt tín đồ đọc tồn tại hình ảnh một không khí chiếntrường hiểm trở, khó khăn khăn, hoang sơ và có phần man dại. Những cụ thể của thiênnhiên như “sương”, “ dốc”, “ mây”, “ mưa” hầu như được sơn đậm với tuyệt hảo mạnh nhất:sương dày đến mức “lấp” cả đoàn quân; dốc thì “khúc khuỷu”, “thăm thẳm”, đã“ngàn thước lên” lại “ngàn thước xuống”; cồn mây thì heo hút với cao cho mức“súng ngửi trời”; mưa cho mức, người đồng chí hành quân nhìn bản làng xa xa, thấynhững ngôi nhà ngập trong mưa như những con thuyền bồng bềnh giữa biển lớn khơi xa:“Nhà ai pha Luông mưa xa khơi”. Câu thơ với nhịp điệu thường xuyên của các từ láyvần trắc: “khúc khuỷu”, “thăm thẳm”, “heo hút” gợi chiều cao tận cùng, đầy khókhăn, hiểm trở của tuyến đường hành quân, phát âm lên nghe rợn ngợp cả người:

Xem thêm: 14 Bài Tập Yoga Cho Bà Bầu 3 Tháng Đầu Giúp Mẹ Và Bé Cùng Khỏe

Ngườiđọc còn ấn tượng bởi cách thể hiện tô đậm, nhấn mạnh ấy kết phù hợp với những tự chỉđịa danh xa lạ: sài Khao, Mường Lát, Mường Hịch, pha Luông càng gợi lên sựhoang sơ của núi rừng Tây Bắc, cung cấp đó là màu sắc huyền túng bấn của giờ đồng hồ cọp gầm,thác thét: “Chiều chiều oách linh thác gầm thét/ Đêm đêm Mường Hịch cọp trêungười”. Câu thơ với nhị vế đối nhau đầy tiết điệu gợi lên âm vang của rừngthẳm, địa danh “Mường Hịch” để đúng nơi gợi bước đi nặng nề, thấp thỏm củamãnh thú. Tác giả đã sử dụng ngôn ngữ rất độc đáo, số đông câu thơ vội khúc, bẻđôi có giá trị tạo ra hình sắc sảo: “Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống”; hình ảnh“súng ngửi trời” mô tả chiều cao của con phố vừa thể hiện được xem cách lạcquan, hóm hỉnh của tín đồ lính.
Trongthiên nhiên hiểm trở, đầy khó khăn ấy, Tây Tiến là 1 trong cuộc hành quân nhiều thửthách với hy sinh: “Anh các bạn dãi dầu không cách nữa/ Gục lên súng mũ không để ý đời!”.Người bộ đội nằm xuống trong tư thế của người chiến sĩ trên con đường hànhquân chiến đấu. Ý thơ dẫu bi thảm mà không bi thảm vì đã phản ánh được lúc này nhữngnăm đầu của cuộc binh đao chống Pháp đầy đau khổ và cách nói “bỏ quên đời”thể hiện nay được hóa học ngang tàng, kiêu hùng của tín đồ lính Tây Tiến.
Tácgiả còn sử dụng thành công xuất sắc phép tương phản: lân cận những câu thơ các vần trắc,gân guốc như tuyến phố hành quân hiểm trở là hầu như câu thơ vần bằng với âm điệunhẹ nhàng và hình ảnh tươi mát: “Mường Lát hoa về trong tối hơi”, “Nhà aiPha Luông mưa xa khơi”, “Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”. Kết cấu tương phảnđó đã tạo cho bức tranh Tây Tiến dù khó khăn hiểm trở mà lại vẫn hùng vĩ cần thơ vàđằm thắm tình người. “Một miền Tây nhòe mờ của tranh lụa cũng là một trong những miền Tâygóc cạnh, gân guốc của điêu khắc” (Chu Văn Sơn).
Kỳ lạthay, giữa không gian mặt trận khốc liệt ấy, bọn họ vẫn bắt gặp tâm hồn lãngmạn, yêu đời của rất nhiều người quân nhân trong xúc cảm thăng hoa trong phòng thơ. Ngườilính Tây Tiến nhiều phần xuất thân là phần đa học sinh, sinh viên thành phố hà nội nên họmang tâm hồn lạc quan, chất tươi tắn và hữu tình cũng là điều dễ hiểu. Tư câuđầu đoạn hai là hình ảnh một tối sinh hoạt văn nghệ lửa trại trên phần lớn chặngđường hành quân chiến tranh nhưng qua trọng điểm hồn lãng mạn của tín đồ lính, nó vẫn trởthành đêm “hội đuốc hoa”. Ánh sáng chợt “bừng lên” từ các ngọn đuốc tạo nên cảnhvật, con fan tỏa sáng, lung linh, huyền ảo.Tiếng hotline “kìa em” gợi tiếngreo vui, tưởng ngàng của tín đồ lính khi phát hiện nay vẻ đẹp bất ngờ: “Kìa emxiêm áo từ bao giờ”. Đó là hình hình ảnh những cô gái Tây Bắc trong số những bộ trangphục truyền thống, dáng điệu “e ấp” của các bông hoa rừng đang múa hát trongtiếng nhạc, giờ khèn “man điệu”. Toàn bộ hòa trong color và âm nhạc của đêmhội, hòa trong nét nhạc đùa vơi của một câu thơ tất cả đến sáu thanh bởi liềnnhau: “Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”.