Mùa thi năm ấy, thân dịch Covid hoành hành, người người hoang mang, nhà nhà lo lắng. Tôi - một thí sinh - cũng không nằm ko kể tâm lý...

Bạn đang xem: Sự cần thiết phải trân trọng cuộc sống mỗi ngày



*

Mùa thi năm ấy, thân dịch Covid hoành hành, bạn người hoang mang, đơn vị nhà lo lắng. Tôi - một sỹ tử - cũng ko nằm ngoài tư tưởng ấy. Vậy mà vậy đề thi trên tay, tín đồ ta lại hỏi tôi "Sự cần thiết phải trân trọng cuộc sống mỗi ngày". Quả thật phát âm đề xong, trung khu trạng của tôi là "Đọc đề, chửi thề, xé đề, ra về, làm nhỏ đề, tối nằm đê...". Không không! nghĩ về tới viễn cảnh ra đê nằm khiến cho tôi rợn người.
Viết 200 chữ về chiếc chủ đề này ư? với cùng một thằng không trải sự đời như tôi thì biết được những gì mà viết. Giá bán như bây giờ có thể nhấc năng lượng điện thoại, call sự giúp đỡ của fan thân, tôi sẽ điện thoại tư vấn ngay đến ông anh: "Alo anh à, em *eo" thiết sinh sống nữa, anh ko góp là em toi đấy"
Mình đã béo lên làm việc giamcanherbalthin.com như thế nào?Bài viết gửi vị duongAQ vào mục chat chit - trung tâm sựgiamcanherbalthin.com
Chắc hẳn ông anh sẽ nói cùng với tôi bởi một giọng trầm ấm: "Anh chiều quá buộc phải em lỗi rồi đề xuất không? để anh nói chú nghe lý do phải trân trọng cuộc sống thường ngày mỗi ngày nhé."
Thế nhưng mà thật tiếc, chẳng tất cả ông anh làm sao ở đây, cũng chẳng ai chất nhận được gọi điện thoại thông minh trong phòng thi cả.
Giống đứa bạn tôi, đứa cơ mà đã thốt lên rằng: "Tại sao tao yêu cầu yêu nước nhà này? Yêu hay không là quyền của tao". Nó ăn uống 1 lô gạch, còn tôi đã có nguy hại ăn nguyên quả trứng.
À có, ít ra có bố tôi đang đợi tôi quanh đó cổng trường. Dĩ nhiên ông sẽ trú trong bóng râm bên dưới một cội cây nào đó. Trời nắng nóng quá, dễ tới 36 độ. Ngồi trong phòng quạt vù vù tôi còn đổ các giọt mồ hôi vì nóng, chẳng biết kế bên kia cha thế nào. Ông chẳng ngồi coffe cà pháo gì đâu. Tính ông là vậy, khi băn khoăn lo lắng thì ông chẳng thiết tha gì. Có lẽ năm nay ông lo những hơn, ngoại trừ thằng con đang ngồi thi thì còn lo dịch bệnh, lo công việc, lo miếng cơm cho tất cả gia đình tôi.

Xem thêm: Văn Phòng Công Chứng Đất Việt Hosocongty, Văn Phòng Công Chứng Đất Việt


Còn mẹ thì đang ở nhà sẵn sàng cơm chờ 2 cha con. Chị em vừa cần nghỉ việc vì dịch. Hôm ấy về bên thấy mắt mẹ đỏ hoe. Bà vẫn nói cùng với tôi hầu như thứ gần như ổn, rằng tôi cụ mà thi tốt, về bà sẽ thưởng cho. Chưa bao giờ phần thưởng là gì, nhưng chắc chắn là tôi thi không giỏi rồi.
Mùa dịch về khiến cho mọi thứ hòn đảo lộn. Cuộc sống chuyển đổi từng ngày. Bao hy vọng, bao dự tính bỗng chốc tan biến. Tôi chẳng biết nó xứng đáng sợ nắm nào, chỉ thấy bố mẹ tôi không nhiều nói hơn, thức khuya hơn và ít cười hơn trước.
Ừ thì cố mà sống thôi. Thời xưa chiến tranh còn khổ chưa dừng lại ở đó này mà tao vẫn qua được đấy thôi. Ba tôi vẫn luôn nói thế trong mỗi bữa cơm. Cứ nhắm đôi mắt mà trải qua khó khăn, rồi vẫn ổn thôi.
Được sống, là một trong niềm mong muốn lớn lao?Bài viết gửi vì Alison trong mục trò chuyện - tâm sựgiamcanherbalthin.com
Sống khổ thay mà cũng sinh sống à? Thì gồm làm sao. Về nhà mẹ nấu cơm cà rau muống, thi ngừng hai ba con lọc cọc xe đạp điện đi về. Ngồi sau sống lưng bố, những giọt mồ hôi ướt đẫm, bé dại giọt lên má. Gần như giọt mồ hôi mặn đắng, nhưng ông vẫn mỉm cười với tôi:
Người ta vẫn dạy nhau rằng: dối trá là xấu, nhưng nói dối cơ mà không hại mang lại ai cho nên tốt. Cũng phải, tôi đã quanh đó 30 rồi, đâu còn là học viên nữa đâu mà thi? bài xích thi này kiên cố để ai kia viết đã hay hơn.

*


công ty Cổ Phần Felizz

Trực thuộc doanh nghiệp Cổ Phần giamcanherbalthin.com việt nam (giamcanherbalthin.com Vietnam JSC)

Người phụ trách nội dung: trằn Việt Anh

Giấy phép MXH số 341/GP-TTTT do cỗ TTTT cấp ngày 27 mon 6 năm 2016

*

Tầng 11, tòa đơn vị HL Tower, lô A2B, phố Duy Tân, phường Dịch Vọng Hậu, ước Giấy, Hà Nội