*
Choang! Bộ ấm chén lâu đời trên bàn bị người đàn ông xăm trổ đáp trực tiếp xuống nền xi-măng vỡ tung tành.

Bạn đang xem: Tiểu thuyết tình yêu suốt đời

Ngoại bao phủ lấy tôi đỡ dòng cốc đã phi về mình co ro rúc vào trong xó nhà. Chị em tôi bị gã lũ ông xăm trổ túm cổ gầm lên:- kết luận mày định khi nào trả tiền.Mặt bà bầu tái xanh, run cầm cố cập đáp:- Xin anh thư thư cho tôi vài ba ngày.- Tao thư đến mày cả tháng nay rồi. Mày ko trả tao phá nát loại nhà này.- Tôi trả, tôi sẽ thu xếp trả, vài ba ngày nữa tôi sẽ trả. Tôi cầu xin anh đến tôi khất thêm lần này.- Khất dòng mả bà mẹ mày à? Lần này là lần thứ từng nào hả con ôn kia?Gã bọn ông vung tay tát bốp lên mặt người mẹ tôi, máu mũi mẹ tuôn ra, mẹ vẫn chắp hai tay lạy lục van xin nhưng mà dù móc cả người cũng ko ra đồng nào để trả. ở đầu cuối đánh chán chê gã bầy ông thuộc mấy tên đàn em vớ mang chiếc tv màu đã bạc bẽo trên kệ gỗ sập sệ bế thẳng đi còn không bao giờ quên quay lại đe nạt người mẹ tôi vài câu. Lúc đám người đi khuất, mẹ tôi ngồi bết xuống khu đất lặng im quan sát ngoại. Tôi tất yêu nhớ nổi đấy là lần thứ từng nào tôi và ngoại phải tận mắt chứng kiến cảnh này, dòng cảnh tín đồ ta mang đến nhà đập phá đồ đạc, đánh mẹ thậm chí vài lần tôi với ngoại còn bị tiến công lây cho bầm dập người để đòi tiền. Chiếc tv cũ kỹ cơ là thứ còn lại đáng giá nhất sau cùng cũng đã bị đem đi. Nước ngoài tôi nhìn mẹ, nước mắt sườn lưng tròng, giờ đồng hồ nói khan đục:- mi định có tác dụng khổ tao và nhỏ Vân đến lúc nào nữa đây hả? Giời cao đất dày ơi nhìn xuống nhưng mà xem, chiếc thân già này còn cần gồng gánh từng nào nợ nần mang đến mày. Tao chết đi mang lại rồi.Mẹ tôi lê chân về phía ngoại cực khổ đáp lại:- chị em ơi. Bé biết nhỏ sai rồi, nhưng bà bầu vay mượn trả nốt cho con lần này, đấy là lần cuối cùng, nhỏ hứa đang tu chí có tác dụng ăn.Lời tiềm ẩn thề thốt này chính tôi còn không nghe nổi huống hồ nước là ngoại. Nếu tôi đếm không nhầm đây buộc phải là lời hứa thứ hai mươi mấy của bà mẹ rồi. Nước ngoài tôi hất tay mẹ, tất cả thương mang đến cỡ nào thiết yếu ngoại cũng đã bất lực quan trọng nào dung túng thêm vào cho mẹ được nữa. Một người bọn bà gần tư mươi tuổi, máu me cờ bội nghĩa như mẹ đến cả đất đai ruộng vườn phân phối hết rồi thì lấy gì mà đổi khác đây? bà mẹ tôi lại cầm chặt rước tay ngoại như tóm rước sợi dây mong muốn khóc lóc van xin:- bà mẹ ơi, chị em không cứu nhỏ thì con chết mất. Người mẹ nỡ lòng như thế nào nhìn nhỏ bị tín đồ ta giết bị tiêu diệt hay sao?- Cứu? cứu mày bằng cách nào hả? Nợ nần tới cả mấy trăm triệu tao còng lưng gồng gánh giờ đồng hồ vẫn không trả xong. Ngươi xem công ty này còn đồ vật gi để bán? Ai dám giải ngân cho vay nữa? mày tự làm cho tự chịu đựng tao ko còn công sức của con người mà trả núm mày nữa đâu.Mặc cho ngoại nói bà mẹ tôi vẫn nức nở gào lên:- bà bầu ơi, người mẹ bán chiếc nhà này đi dành được không? bán nhà đất này đi trả nốt cho bé lần này, nhỏ thề lần này bé sẽ tu chí làm ăn.Nghe mẹ nói tới đây tôi với ngoại cực kỳ sửng sốt. Anh chị em cả cửa còn đúng ngôi nhà này nhằm ở, mặc dù có rách rưới nát cũng chính là nơi che mưa che gió duy nhất đến tôi cùng ngoại mang lại lúc này. Toàn bộ đất đai của nước ngoài đã cung cấp sạch cho bà mẹ nướng vào cờ bạc, đây còn là ngôi nhà thờ phụng ông và các cụ. Ni nghe người mẹ nói khía cạnh ngoại buổi tối sầm lại vung tay tát lên mặt chị em tôi rít lên:- mi nói nhăng nói cuội cái nào đấy hả? Cút, phắn ngay cho tao. Lần này mày tất cả chết cũng trường đoản cú chịu, tao ko chịu cụ mày nữa đâu. Mấy chục năm nay tao sống nhưng như chết bởi loại con như mày. Mày cút ngay đến tao.Mặc cho bà bầu van xin, ngoại tôi vẫn nhất quyết không gật đầu lời yêu mong của mẹ, trong khi lần này ngoại đã mất chút kiên nhẫn với mẹ thêm nữa. Bao nhiêu năm rồi, mỗi năm vài lần, lời thề thốt của bà mẹ giờ chẳng không giống gì gió phảng phất mây trôi. Không xứng đáng tin với cũng chẳng buộc phải tin. Cuối cùng mẹ ko khóc nữa, đứng dậy đi thẳng vào buồng đóng sập cửa ngõ lại để tôi và ngoại dọn dẹp và sắp xếp đống đổ nát của mẹ.Dọn xong ngoại tôi ngồi trên sập nước đôi mắt chảy xuống khuôn mặt già nua. Cả một đời ngoại ở vậy nuôi bà bầu cũng là cả một đời ngoại khổ cực vì mẹ. Tôi chuyển tay cụ lấy bàn tay già nua của ngoại mà thương đến vô cùng. Nước ngoài ngồi một cơ hội dặn tôi ở nhà rồi phải ra bên bà Tám làm việc. Lòng tôi nặng nề trĩu chú ý theo dáng lưng còng của ngoại mà do dự phải làm cố kỉnh nào. Khi sẽ ngồi bên ngoài mẹ tôi cũng lạch cạch cửa đi ra ngoài, thấy tôi mẹ thờ ơ hỏi:- Tiền đi làm việc thêm của mày đâu? Đưa đến tao?Tôi nhìn bà mẹ đáp lại:- tháng này bé đưa cho mẹ rồi còn gì? một nửa số chi phí con đề xuất đưa mang đến ngoại tải thức nạp năng lượng nữa chứ?Thế nhưng người mẹ chẳng thèm xem xét câu nói của tôi, chỉ ngửa tay nói tiếp:- Đưa tài chính mày đến tao.- nhỏ thật sự không hề đồng như thế nào nữa rồi.- mày đừng gồm nói dối, tao biết quá mày tất cả nuôi một nhỏ lợn đất, lôi ra đây đưa mang lại tao mau lên.Nghe mẹ nói tới đây, tôi đích thực không sao chống chịu nổi sự vô lý này. Từ nhỏ tới lớn bà mẹ vứt tôi đến ngoại nuôi rồi đi biền biệt, tôi thậm chí còn không biết cái ôm của người mẹ là cố gắng nào. Trong tương lai lớn dần, tất cả nhận thức, mỗi lần thấy mẹ về là một trong những lần tôi cảm xúc xa lạ, sợ hãi hãi. Người mẹ về mang lại nhà, nếu không phải báo nợ thì vẫn là chửi mắng, nguyền rủa tôi rồi tìm biện pháp moi móc tiền của tớ và ngoại có đi. Nhiều khi tôi từ bỏ hỏi rốt cuộc vày sao mang nặng đẻ nhức chín mon mười ngày có mặt tôi mà bà bầu lại so với tôi như vậy? Mãi sau này tôi mới được nghe loáng thoáng đâu đó rằng tôi được sinh ra bởi vì một sai trái của mẹ, người bọn ông với tên cha tôi là 1 trong kẻ sở khanh, sau khi làm chị em có thai đã bỏ đi biệt tích, bỏ rơi chị em con tôi, thậm chí còn còn lừa lọc bà mẹ tôi chào bán hết tài sản đưa theo không quay đầu lại. Mẹ đối với người đàn ông đó là việc căm hận tột cùng. Nhưng vị chẳng gồm ai nhằm trút căm hờn ấy nên người mẹ trút vào bạn tôi.Tôi còn ghi nhớ hồi nhỏ, mỗi thời gian Tết chị em về phần nhiều lấy tổng thể tiền lì xì của tôi sở hữu đi. Sau đây lớn lên, vào cấp cho ba, tôi bước đầu vừa đi học vừa làm cho thêm thì gần như là tháng nào người mẹ cũng bắt tôi cần nộp lại một nửa tiền đi làm. Lẽ ra ban đầu mẹ bắt tôi bắt buộc nộp hết, dẫu vậy ngoại tôi ko cho sau cùng chỉ thống nhất gửi cho bà bầu một nửa, một nửa còn sót lại ngoại nói là để mua thức ăn uống nhưng thực chất ngoại để tôi nuôi lợn đất để thực hiện ước mơ đh của mình. Tôi biết để tránh ly khỏi nơi này, để sở hữu một cuộc sống đời thường tốt đẹp hẳn lên tôi chỉ tất cả thể cố gắng học, nỗ lực đỗ đại học, nỗ lực thực hiện mong ước của mình, nỗ lực sau này có một các bước ổn định nuôi bản thân và ngoại. Thế cho nên con lợn khu đất ấy với tôi mà nói không chỉ là là tiền, mà còn là một nơi gửi gắm những tham vọng của cả tôi và ngoại. Người mẹ thấy tôi vắng lặng thì gầm lên:- mi điếc à? Tao bảo mày mang bé lợn khu đất ra đây đến tao.- Mẹ! không có con lợn khu đất nào cả, chị em đừng vô lý như thế. Nhỏ đi ngủ chút chiều con còn đi làm.Chẳng ngờ bà bầu tôi vẫn không chịu đựng buông tha mang lại tôi, kéo tay tôi lại chửi bới:- bé ôn nhỏ này, tao bảo mày sở hữu ngay nhỏ lợn khu đất của ngươi ra đây cho tao. Dòng thứ bé bất hiếu, lẽ ra năm ấy tao phá mi đi thì đúng hơn, đẻ mi ra là nỗi điếm nhục của tao.Những lời chửi mắng tôi sẽ nghe cả trăm lần nhưng mà vẫn đau như bao gồm kim chích, lẽ ra đều lần tôi sẽ nhịn bà mẹ bởi tôi luôn luôn tâm niệm bao gồm thế như thế nào mẹ vẫn luôn là mẹ tôi. Nhưng bây giờ trong một ngày khốn khổ cố kỉnh này, quan sát ngoại vất vả ngược xuôi, nhìn đồ đạc trong công ty bị phá huỷ vì người mẹ tôi không sao nhịn nổi nữa. Tôi ngước ánh mắt mẹ đáp lại:- Vậy sao năm ấy bà mẹ không bỏ con đi? người mẹ tưởng con mong lựa chọn làm con của bà bầu hay sao? Chẳng qua vì cuộc sống này không có thể chấp nhận được lựa chọn, còn nếu không con sẽ không bao giờ lựa chọn được người mẹ sinh ra.Vừa dứt lời bà bầu liền vung tay tát bốp một vạc lên khía cạnh tôi. Cả đầu tôi choáng váng, đề xuất mất một thời gian mới có thể định thần lại được. Chị em chẳng chút hối hận khi đang tát tôi, thậm chí còn điên loạn chửi mắng:- ngươi dám mở mồm ra nói câu đấy? Nghiệt súc. Năm ấy tao đẻ ngươi ra biết gắng tao bóp chết luôn cho rồi.Tôi mang kệ mẹ mắng chửi, đôi mắt đỏ hoe lùi chân lại trở về phía buồng ngủ ngừng hoạt động lại ở xuống mẫu giường gỗ cũ kỹ. Phía bên ngoài mẹ tôi vẫn vẫn gào thét chửi bới, tuy nhiên tôi vẫn chẳng còn công sức để nghe chỉ trân trân quan sát lên mái ngói vẫn úa nâu. Thực ra tôi cũng tương tự bao người khác thôi, tôi cũng chẳng muốn gì hơn tất cả một gia đình ấm êm, có một người bà mẹ yêu yêu mến mình. Nghèo khổ, khốn khó khăn tôi đều phải sở hữu thể đồng ý được nhưng hình như điều này cũng là xa xỉ với tôi. Thực ra tôi chưa bao giờ căm ghét mẹ, chỉ là cảm thấy không quen không sao hoàn toàn có thể lại ngay sát được.Bên ngoài bà bầu tôi nguyền rủa một lúc ở đầu cuối cũng giới hạn lại. Khi nghe đến tiếng dép loẹt xoẹt của mẹ đi ra bên ngoài sân rồi tạ thế dần tôi mới có thể lặng lẽ nhắm đôi mắt ngủ một giấc. Chiều nay nhà hàng quán ăn của bà Tuyết đông khách, vậy cho nên tôi gắng ru bản thân vào giấc mộng chiều nên đi làm. Khi đã ngủ say sưa hốt nhiên nhiên bên ngoài có tiếng gõ cạch cạch hết sức mạnh, tiếng gõ hình như đã phát ra một thời gian rồi, cho đến khi tôi nhảy dậy cũng nghe được một tiếng choang lớn. Lúc này tôi không thể nghĩ ngợi được gì ngay thức thì lao trực tiếp ra ngoài. Cảnh tượng trước mặt khiến tôi đơ ra vài ba giây. Bé lợn khu đất tôi với ngoại nuôi tan vỡ tan tành bên trên nền xi măng, cục bộ số tiền hiện nay đang bị mẹ tôi nhặt sạch, chiếc tủ mộc sập sệ ngoại đã cẩn trọng mang chìa khoá đi bị chị em dùng búa phá ra từ bao giờ. Tôi thấy vậy ngay tức khắc lao về phía bà mẹ túm đem mấy đồng xu tiền vương vãi trên nền khu đất gào lên:- bà mẹ đang làm gì thế hả? bà mẹ trả lại tiền đến con.Mẹ tôi dùng góc nhìn lạnh như dao găm đưa cả hai tay vơ hết số tiền còn còn sót lại nhìn tôi, tiếng nói cũng đầy rét mướt lùng:- Tiền như thế nào là tiền của mày? Tao đẻ mi ra thì tiền tài mày cũng là của tao.Tôi gần như là không sao chịu được nổi xông trực tiếp vào hòng đòi lại tiền, mặc dù thế mẹ sẽ giơ chân đấm đá thẳng tôi ra gằn từng tiếng:- ngươi học không còn cấp ba là được khỏi bắt buộc học đại học. Chi phí này tao đưa đi trả nợ còn nếu không người ta đã giết tao. Mà tín đồ ta giết thịt tao ngươi sống yên ổn được à? mày nỡ lòng nhìn bà mẹ mày bị dồn vào tuyến đường chết à?- Không, mẹ không được gia công như thế, chị em trả lại tiền cho con. - tôi vẫn cầm cố chấp lao vào, mặc dù thế mẹ lại đợt nữa vung tay vả tôi đáp lại.- mi đừng nhằm tao yêu cầu điên ngày tiết lên, tiền này là coi như tiền mi trả tao bao năm nuôi mày ăn uống học.Bao năm nuôi tôi ăn uống học? Tôi không vấn đề gì nhẫn nhịn khoác cho loại tát vừa rồi khoé mồm đã bật máu túm rước người bà bầu đáp lại:- chị em nuôi con ăn uống học? gần mười tám trong năm này mẹ chưa từng gửi mang lại ngoại đồng nào, mỗi lần mẹ về hầu hết mang tiền của nước ngoài đi, mang cả chi phí của con mang đi. Người mẹ nói ra câu ấy mà mẹ không nghĩ về xem mẹ đã làm những gì suốt tự khi bé sinh ra à?- mày ngậm mõm ngay cho tao? Ai dạy mày ăn nói xấc xược như vậy với tao? Tao tất cả thế nào cũng mang nặng đẻ đau đẻ ngươi ra. Tao có làm cái gi mày cũng không có cái quyền nói tao như thế! tiếng mày đang được nghỉ hè, mấy mon hè ngươi làm thật lực mà tìm lại tiền, bảo bà Tuyết mang lại mày làm cả sáng nữa đi, số chi phí này mày bắt buộc đưa tao mang nợ.Nói đến đây mẹ còn chuyển tay đơ lại mấy đồng polyme trong tay tôi đang cầm. Tuy vậy tôi vượt hiểu chị em sẽ không mang đi trả nợ đâu mà lại liên tục nướng vào cờ bạc, đây không hẳn lần một lần hai yêu cầu tôi quá hiểu. Mặc dù có trả nợ cũng cần là tự tay tôi đưa tiền cho ngoại chứ chưa hẳn mẹ với đi. Trong nhỏ lợn đất này còn có mười mấy ngay sát hai chục triệu, tất cả đều là số chi phí gần bố năm vất vả vừa học tập vừa làm cho thêm tôi tích luỹ được cùng cả ngoại cho thêm. Hoàn toàn có thể đối với những người khác là bé số nhỏ dại nhưng so với tôi là cả một gia tài. Tôi không thể để mẹ đem đi bởi vậy được liền kiên quyết tóm tay người mẹ lại, gồm điều mẹ tôi cũng ko vừa, mẹ gần như là chẳng né nể chút nào dùng sức mà quật lại tôi rồi đẩy mạnh tôi té xuống hồ hết mảnh sành sứ bên dưới đất. Từ đầu đến chân tôi xẻ xuống, bàn tay bị một miếng sành cắn thẳng vào huyết túa ra. Bà mẹ không thèm nhìn tôi, mặc cho tôi gào khóc, van xin chị em vẫn núm lấy số tiền đi thẳng liền mạch ra ngoài.Máu bên trên tay tôi chảy càng ngày càng nhiều. Không phải mẹ mang tiền của mình đi, mà bà bầu đang rước đi mong muốn của tôi. Từng ngày đi làm về tôi, không phải tôi bỏ tiền vào con lợn nhưng bỏ hy vọng vào nó. Tôi không hiểu biết nổi, thiếu hiểu biết nhiều nổi vì sao người mẹ lại hoàn toàn có thể làm vậy nên với tôi. Tôi thiết yếu hiểu nổi vì sao ngoại quốc tôi và bà mẹ tôi lại là hai fan mẹ khác nhau đến thế.Ngồi dưới nền đất, tôi gục đầu xuống gối nước mắt cũng tuôn ra. Nhưng bà bầu đã đi qua đời rồi, thậm chí một chiếc liếc góc nhìn lại bà bầu cũng không hề nhìn. Nhỏ lợn đất giờ đang chỉ là một trong những đống đổ nát, tôi không những thương phiên bản thân còn yêu mến cả ngoại và còn cả một sự bất lực, khắc chế tột cùng. Khóc một thời điểm tôi cũng nỗ lực đứng dậy, thẫn thờ chú ý ra bên ngoài. Bên trên khoé đôi mắt còn vương vãi lại chút nước, giây phút này tôi bỗng dưng mơ hồ nước vô định, liệu rất có thể không, liệu tôi có thể tiếp tục mong muốn một tương lai giỏi đẹp ko nếu bà mẹ tôi cứ mãi cố kỉnh này? Tôi ko những hy vọng thoát ly khỏi chỗ này còn muốn thoát khỏi mẹ...Dẫu tôi tất cả tự trấn an mình rằng mặc dù sao này cũng là chị em mình, là người mang nặng đẻ đau có mặt mình, số tiền người mẹ lấy đi bà bầu sẽ trả nợ thôi, lần này chị em sẽ khác thôi nhưng trong trái tim vẫn ko sao thoải mái và dễ chịu được. Bởi đã quá nhiều lần đông đảo chuyện vậy này xảy ra, không riêng nước ngoài mà chính tôi cũng dần dần không thể kiên nhẫn với mẹ thêm nữa rồi.Dọn dẹp dứt đống đổ nát trong nhà bà Tuyết cũng call cho tôi.

Xem thêm: Điều Trị Tràn Dịch Khớp Gối, Đau Nhức, Đi Lại Khó Khăn Như Thế Nào?

Trời chiều còn nắng, tôi băng tay lại rồi mặc áo cách nắng đạp con xe đạp ra công ty hàng. Lúc vừa thấy vệt thương bên trên tay tôi bà Tuyết vẫn vội hỏi:- ngươi bị làm sao mà tay cần băng rứa kia? Rồi sao chất xám tóc tai xờ xạc thế?Tôi phân vân phải vấn đáp bà chũm nào đành yên lặng. Bà Tuyết khẽ thở dài nói tiếp:- Con bà bầu mày nghe nói đợt đó lại về báo nợ à? Khổ thật đấy, ngoại mày mang đến tầm này tuổi còn vất vả bởi con người mẹ mày. Thôi, đi vào bảo con Ánh nó băng lốt thương lại mang đến rồi đeo găng vào nhưng mà làm. Nỗ lực làm tìm tiền, học hành cho tử tế rồi đi khỏi chiếc nơi này đến đỡ khổ, khi nào ổn định thì đón ngoại mi theo cùng.Nghe bà Tuyết nói như vậy sống mũi tôi lại cay cay. Bà Tuyết là người ngoài dẫu vậy mấy năm nay so với tôi thậm chí còn giỏi hơn bà bầu tôi. Mon nào đi làm bà cũng cho tôi thêm một vài trăm để mua quần áo, sách vở. Nghĩ cho đây lại nghĩ đến bà bầu tôi, lừng khừng rốt cuộc chị em mang số tiền đó đi đâu rồi? Đi trả nợ xuất xắc mẹ lại đang tiếp tục ở vào mấy sới bạc mà tôi cũng chẳng rõ nữa.Vào băng lại vệt thương kết thúc tôi và chiếc Ánh đi về phía bếp, do bị thương đề nghị tôi chỉ hoàn toàn có thể đeo căng thẳng rửa chén và bê vác còn dòng Ánh thì nhặt rau củ phụ nấu. Nhà hàng nhà bà Tuyết là nhà hàng to độc nhất huyện này. Nghe mẫu Ánh nói ngoại trừ khách đặt bữa ăn thì chiều nay tất cả đoàn khách là chưng sĩ trên tw về huyện ghẹ qua quán ăn ăn cơm rồi mới ra viện. Bà Tuyết dặn đi dặn lại công ty chúng tôi làm gì phải khiến cho sạch sẽ, đoàn khách hàng này về viện thị trấn là để chữa bệnh giúp sức cho dân trong thị trấn mình nên mình cũng phải đón nhận cho tử tế.Sau khi nấu ăn nướng chấm dứt trời đã và đang sẩm tối, tôi bưng bê thức ăn uống lên để vào mâm rồi cùng chiếc Ánh lau chùi và vệ sinh khu bếp. Lúc này hình như khách hàng cũng tới, phía bên ngoài có giờ lao xao, tuy nhiên cùng dịp đó bà Tuyết sẽ đứng trên đơn vị cũng lao cấp xuống bếp, khuôn mặt bà hớt hơ hớt hải quan sát tôi rồi nói:- Vân, mày... Mày để vấn đề ở kia cho bé Ánh làm, mi vào viện thị trấn ngay đi.Vừa nghe bà Tuyết kể đến đây một linh cảm không an tâm bỗng dưng ập đến. Tôi quan sát bà Tuyết hỏi lại:- có chuyện gì vậy bà?Giọng bà Tuyết run lên, bao gồm chút mất bình tâm đáp:- ngoại mày đi làm ở công ty bà Tám về, giữa đường gặp gỡ tai nạn đang rất được đưa vào viện huyện đó, fan ta hotline mày ko được nên gọi cho tao.Từng câu, từng chữ bà Tuyết nói ra khiến cho tôi như rụng rời chân tay. Tôi không hề nghĩ được gì nữa vớ lấy loại áo kháng nắng bỏ vào rọ xe rồi đánh đấm thẳng xe pháo ra viện huyện. Từ nhà hàng quán ăn của bà Tuyết trải qua mấy cánh đồng, qua cả bao tuyến phố mới cho được viện huyện. Đầu óc tôi như mớ bòng bong, khắp cơ thể nóng rực trong khi dốc toàn bộ sức lực mà đạp. Khi tới viện huyện mồ hôi tôi cũng tháo dỡ ra như mưa, ba chân tư cẳng chạy vào trong. Vừa đến nơi tôi cũng mới biết ngoại tôi đang rất được cấp cứu trong phòng, kẻ gây tai nạn đáng tiếc không biết bỏ trốn trường đoản cú bao giờ. Bà Tám đưa ngoại tôi vào viện rồi cũng gấp vã về vì chưng còn nhiều việc. Tôi đứng phía bên ngoài mà lòng như lửa đốt, mở máy gọi cho bà mẹ tôi cả trăm cuộc mà lại mẹ không hề bắt máy.Hai tay tôi bấu vào nhau, quan trọng ngồi im nổi đi vận tải lại trên hiên chạy dọc bệnh viện. Tôi vô cùng sợ, thực sự khôn cùng sợ, thứ cảm giác chờ chờ này so với tôi quả thật là quá sức. Bên trên đời này tôi chỉ với duy nhất ngoại là người thân duy nhất, là bạn tôi phụ thuộc mỗi ngày. Giả dụ ngoại tất cả mệnh hệ gì tôi thiệt sự lừng khừng phải làm thế nào để rất có thể bước tiếp.Không biết tôi đã chờ đợi bao lâu, ở đầu cuối rất thọ sau ô cửa phòng cấp cho cứu mới mở ra. Tôi lao vào tóm mang tay chị bác bỏ sĩ cấp vã hỏi:- Chị ơi. Nước ngoài em sao rồi?Chị bác bỏ sĩ còn siêu trẻ, chú ý tôi đáp lại:- Bà em tạm thời qua cơn nguy kịch mà lại vẫn chưa tỉnh lại đâu vị bà tất cả máu tụ trên óc nữa. Em gọi tín đồ nhà cho đóng chi phí viện phí tiếp đến theo chị chuyển bà về phòng thường nằm, quan sát và theo dõi thêm một nhị ngày xem thực trạng sức khoẻ của bà ra sao rất có thể sẽ tiến hành phẫu thuật mang đến bà. Sức khoẻ bà cũng yếu buộc phải không nói trước được gì cả.Nghe mang đến đây mới dám thở phào ra một hơi. Qua cơn trầm trọng là tốt rồi, ban nãy tôi chỉ hại ngoại không tỉnh lại nữa. Chị bác sĩ nhìn tôi có lẽ sợ tôi không nghe rõ nói lại lời nói vừa rồi, hôm nay tôi mới bao gồm chút tỉnh táo bị cắn dở lại vô thức đưa tay đụng vào túi áo, trong túi của áo chỉ tất cả vài đồng bạc lẻ tức thời hỏi lại:- chi phí viện phí tổn là bao nhiêu hả chị?- tạm ứng hai triệu, sau này thanh toán ra viện vượt thiếu và tính sau. Em gọi người nhà đến đi, còn hỗ trợ thủ tục đến bà nữa.Từ ban nãy tôi hotline cho mẹ không được thế nên có thể lí nhí đáp:- bên em chỉ tất cả hai bà con cháu thôi ạ.- Vậy em có mang đầy đủ tiền đi đóng ở đây không?- Em... Em không...Trong fan tôi quả thật chỉ gồm vài chục lẻ, chị bác bỏ sĩ thở dài:- Vậy em về nhà rước đi, chị sẽ đưa bà sang phòng trước, lát cho em cứ vào 103 hotline chị, chị vẫn dẫn em đi đóng góp tiền.Nói chấm dứt không chờ tôi đáp phía bên trong mấy bạn y tá đã đẩy ngoại tôi ra ngoài. Khắp cơ thể ngoại thiêm thiếp đôi mắt nhắm xay nằm trên loại giường rét lẽo. Tôi nhìn ngoại, suýt chút đã nhảy khóc nhưng nạm gượng lại cơ mà mắt cũng cay xay, giờ chỉ từ tôi là chỗ dựa cho ngoại, tôi quan trọng suy sụp được. Nước ngoài được đem lại phòng trước, tôi chũm chặt tay nước ngoài một khi tới khi chưng sĩ giục đóng viện phí đợt tiếp nhữa tôi cũng mới buông ra đi về kho bãi gửi xe rước xe đạp. Thế nhưng khi đẩy chân phòng xe lên tô lại lần chần phải đi đâu. Về nhà rước tiền? nhà tôi làm những gì còn đồng như thế nào nữa đây? nhì triệu, con số tuy chẳng các nhưng tiếng tôi gần như là không có. Con lợn đất bà mẹ tôi đang lấy bởi sạch tiền, một đồng chị em cũng không để lại. Tôi mở vật dụng ra, ngồi thụp xuống đem máy gọi cho chị em lần nữa, nhưng lại dù hotline thêm năm cuộc, bảy cuộc vẫn chính là những tiếng tút tút lạnh lùng. Trong đơn vị giờ quả thật còn chẳng bao gồm nổi năm trăm ngàn, chi phí của nước ngoài chỉ đủ giá thành hằng ngày cho hai bà cháu, còn bao nhiêu bà mẹ tôi cũng lột cho bởi sạch.Tôi đứng trong bến bãi gửi xe pháo một lúc, quan sát ra khung trời tối tăm như cuộc sống tôi thời gian này. Trong danh bạ điện thoại thông minh ít ỏi, tôi ngay sát như không tìm ra nơi nào để rất có thể xoay tiền. Lưỡng lự tôi sẽ nghĩ bao lâu, lần khần tôi vẫn đứng vì thế bao lâu, rất rất rất lâu sau tôi bắt đầu chỉ rất có thể nghĩ ra một người sau cuối đạp xe trực tiếp đến quán ăn của bà Tuyết. Khi vừa vào vào cũng thấy mấy người khách đang ăn đứng dậy. Hai tay tôi bấu chặt vào nhau, lấy hết dũng khí đi về phía bà Tuyết đã đứng cúi đầu nói:- Bà Tuyết, con... Con có thể nói rằng chuyện cùng với bà chút không?Bà Tuyết liếc nhìn tôi, lại liếc nhìn mấy bạn khách rồi cù sang nhỏ Ánh nói:- mi bảo chị Tâm giao dịch cho khách góp bà. Đoàn khách hàng này giảm giá 30% đến bà nhé, dặn chị trọng điểm thế.Con Ánh vâng dạ nghe theo, còn bà Tuyết thì lôi tôi ra một góc hỏi:- bao gồm chuyện gì thế? Mày không ở viện với ngoại mày về đây làm gì?Có lẽ tích tắc ấy tôi đã thực sự không có gì màng cho tới liêm sỉ, chẳng màng tới tự trọng ngước lên quan sát bà Tuyết, đáy mắt ngân ngấn nước nói:- Bà cho nhỏ vay mấy triệu được không? Bà nhỏ nhập viện buộc phải đóng tiền trợ thì ứng nhưng... Cơ mà con không có tiền.Nghe tôi kể đến đây bà Tuyết tức thời giãy nảy lên:- chi phí lương mon này của ngươi được tía triệu rưởi, vừa mang mấy ngày trước dứt sao lại không có? Tháng như thế nào tao cũng trả đủ mang lại mày, còn bảo mày tiết kiệm ngân sách vào chẳng lẽ giờ mày không tồn tại nổi 5 triệu?- nhỏ có tiết kiệm tiền nhưng lúc này mẹ con về đập lợn của nhỏ lấy hết tiền đưa theo rồi. Công ty con không hề xu làm sao cả, con thật sự không hề cách như thế nào khác, nếu như bà không giúp con con cũng băn khoăn phải vay ai nữa. Con xin bà cho bé vay, mon sau nhỏ làm bà trừ vào lương cho con cũng được.Nói mang lại đây giọng tôi cũng nghẹn lại, bà Tuyết thì không kìm được phệ giọng chửi:- mẹ kiếp con bà bầu mày! Đúng là mẫu thứ báo cô báo hồn, chưa phải tao không thích cho mi vay, tất cả vài dòng triệu bạc bẽo thôi tuy nhiên mày gọi chị em mày với tiền về đi chứ lẽ nào để nó đưa đi như thế?Tôi run rẩy chuyển máy mang đến bà Tuyết đáp lại:- con gọi chị em con cả trăm cuộc ko nghe, nước ngoài con lại đang tiếp tục nằm vào viện chờ, bà ơi, bà giúp nhỏ lần này được không? Bà ơi, nhỏ xin bà, bé thật sự đắn đo vay mượn ở chỗ nào nữa rồi.Bà Tuyết nghe tôi nói vậy, góc nhìn đầy yêu đương hại quan sát tôi rước máy gọi cho bà bầu tôi. Vậy nhưng mặc dù cho là tôi hay bà hotline vẫn chỉ là hầu như tiếng tút tút. Đến khi không thể kiên nhẫn bà tức bực chửi người mẹ tôi thêm vài câu. Tôi nhìn bà, toàn bộ cơ thể run lên đợt nữa van xin:- Bà ơi, con xin bà giúp nhỏ lần này, bà cho bé vay đóng tiền cho ngoại con. Con xin bà... Mon sau nhỏ nhất định đi làm đều, chi phí lương con sẽ không nhận nữa được ko bà?Bà Tuyết ngắt năng lượng điện thoại, ko đáp mà lấn sân vào trong quầy lễ tân, mang đến lúc ra đưa mang lại tôi tứ triệu rồi nói:- Được rồi, mày nắm tạm lấy tứ triệu này lo đến ngoại mày, gồm gì tao lưu số con mẹ mày lại mai tao hotline cho nó tiếp. Dòng thứ hỗn toét, chỉ tốt chém bị tiêu diệt cho rồi. Nạm tiền rồi về đem đồ đem đạc ra viện mà chăm ngoại mày đi. Tao mang đến mày nghỉ ngơi mấy ngày vẫn tính công mang đến mày.Tôi cố lấy tiền, bà Tuyết còn đưa mang đến tôi túi đen dặn tôi bọc lại không rơi. Khi vừa nhận tiền của bà Tuyết tôi không kìm được oà lên khóc. Khóc vì mang ơn bà, khóc bởi vì thương ngoại, khóc bởi vì tủi thân, và do cả đa số uất ức trong lòng với mẹ. Đôi tay nắm chặt đem túi black như đang rứa cả một kho báu, thường xuyên cúi đầu cảm ơn bà Tuyết. Lúc khóc hoàn thành ngẩng đầu lên tôi thốt nhiên thấy phía trong nhà hàng có một ánh mắt đang nhìn mình. Ngoài ra đây là đoàn khách chưng sĩ trên trung ương xuống nhưng bà Tuyết nói. Mặc dù vậy tôi đã không còn tâm trí mà nhọc lòng đến chỉ quan sát bà Tuyết cảm ơn lần nữa. Bà Tuyết thấy tôi vì thế vỗ vỗ lên vai nói:- Thôi về đi, về lấy xống áo thau chậu đồ đạc cho ngoại ngươi rồi ra viện, trời cũng buổi tối rồi.Tôi gật đầu, xoay fan ngồi lên xe đạp điện đạp thẳng về nhà. Về đến nhà nhặt xống áo cho ngoại, tôi vẫn nắm tìm coi trong công ty còn chút tiền nào không, gồm điều tra cứu mãi trong đống quần áo của tất cả tôi và ngoại cũng vẫn chỉ cần mấy đồng bội bạc lẻ. Lục hết những tủ vẫn chẳng tất cả xu làm sao chỉ đành bất lực đứng dậy. Số chi phí bà Tuyết đưa tôi buộc chặt vào bạn vì sợ hãi rơi, thau chậu quần áo ném lên phía sau cần sử dụng dây teo buộc lại rồi đấm đá xe ra viện. Từ nhà tôi ra viện hơn cha cây, giả dụ đi xe pháo máy không thật xa. Chỉ cần tôi đi xe pháo đạp, khu bên tôi lại không tồn tại đèn đường, chỉ nên khu ruộng đồng về tối tăm. Tôi cầm loại đèn pin đặt vào rọ xe cộ cứ thay mà đạp. Khắp cơ thể tôi mặc cái áo mỏng manh mà mồ hôi vẫn tháo ra, khi đi qua mấy cánh đồng lúa đùng một cái một bóng đen to lớn bất chợt lao mang đến tôi. Trong giây lát chiếc xe đạp điện bỗng mất lái đổ hộn xuống. Tôi còn chưa kịp định thần đã thấy bóng đen tóm rước tôi, hương thơm rượu nồng phả ra lập tức kêu lên. Mặc dù thế giữa đồng ko mông quạnh không có bất kì ai nghe được tiếng kêu của tôi. Gã bọn ông này thân quen lắm, dưới ánh đèn pin mù mờ tôi dấn ra hình như gã là nam nhi của lão Phú cuối huyện. Mặc đến tôi giãy giụa, gã lũ ông lôi xềnh xệch tôi về phía cánh đồng vừa gặt, hắn ta cúi xuống, thô bạo hôn lên môi tôi, đôi tay tóm rước lớp xống áo xe toạc ra. Mặc dù rằng tôi bắt đầu chỉ rộng mười bảy tuổi, còn chưa tới tuổi trưởng thành và cứng cáp tôi cũng phát âm hắn định làm những gì liền cần sử dụng hết công sức của con người thoát ra rồi kêu gào thảm thiết. Mà lại một cô bé như tôi tất yêu so với công sức của con người của một gã đàn ông nhị mươi mấy, hắn ta cuồng loạn tát lên mặt tôi, cơ thể to béo tóm tôi lại đẩy mạnh ra nền đất, đè lên người tôi như nhỏ thú thèm mồi. Xống áo tôi bị rách rưới tả tơi, mặc cho tôi la hét đến mức cổ họng ngứa rát vẫn chẳng một ai có thể đến cứu vãn tôi. Hắn ta thấy tôi hét càng như lên cơn thịnh nộ, bóp chặt lấy miệng tôi, sử dụng lực đánh đến mức tôi choáng váng, đôi môi nồng nặc hương thơm rượu gặm lên khung hình đang run rẩy của tôi. Tôi như điên gàn cắn mạnh lên tay hắn tuy nhiên hắn quả thực đã mất biết đau, liên tục vả lên khía cạnh tôi, còn luôn thể tay tháo dỡ hết lớp áo xống trên cơ thể hắn. Dù rằng tôi âu sầu van xin, mặc dù rằng tôi đã dùng hết sức lực lao động mà kháng cự ở đầu cuối vẫn thua, hắn đã hết chút tính tín đồ nào thô bạo túm lấy tóc tôi ko buông, đôi môi bẩn thỉu chạm lên từng thớ da thịt khiến tôi rùng mình kinh tởm tuy vậy vẫn vùng chỉ là sự bất lực hay vọng.